Monday, December 2, 2013

Bấp bênh dòng cảm xúc...!

Có những nỗi nhớ chưa bao giờ quên. Cũng có những nỗi đau chưa bao giờ là phai nhạt. Nhòe mình và im lặng trong góc vắng, tâm hồn tôi như đang bị đục rỗng trong mớ  hỗn độn cảm xúc không tên. Bước tiếp và không ngoảnh lại. Phải chăng tôi có thể làm được điều đó. Bỏ quên đi sự đời, lãng quên đi những đau thương trong quá khứ. Thì chắc tôi đã là một tôi khác. Ừ, chỉ là có lẽ thôi. 
Cuộc sống quanh tôi bị đảo lộn, xô bồ, nhiều toan tính. Sức ép quá lớn khiến tôi như ngộp thở, chẳng phải là than vãn, những cũng chẳng phải là không than vãn. Cái gianh giới mong manh giữa giãi bày và giấu kín  nó không đơn thuần là được nói ra hay giữ lại, mà là đơn giản một điều, lòng có thấy nhẹ hơn không?
 
 
 
Phía cuối chân trời, sẽ lại có nắng sau những cơn mưa... ?
Tôi vẫn đi tìm tôi, tìm tôi của ngày vô lo vô nghĩ. Tôi buồn, và chán giữa xã hội đông vui. Cứ như tôi là một kẻ lập dị trong cuộc đời này.
Những mất mát con người ta phải trả giá hay đánh đổi cũng rất nhiều. Những khoảng lặng cho tôi không hề ít, nhưng nỗi đau trong tôi không cho phép mình cô đơn trong những khoảng lặng ấy, đơn giản, tôi phải mạnh mẽ giữa phố xá của đời, giữa đường đi của giả tạo, và phải mỉm cười với sự đời của chính bản thân tôi.
Ừ. Cuộc sống thay đổi, con người cũng đổi thay. Tôi không biết bản thân tôi đang sống vì lí trí, hay là đang sống cho trái tim. Nhiều khi, những câu hỏi thật ngu ngốc và ngờ nghệch nối tiếp nhau hiện lên trong tâm trí tôi theo cái vòng luẩn quẩn nào đó chẳng thể nào thoát khỏi.
Đời người, ai biết trước được tương lai. Cứ sống, cứ vui tươi, cứ yêu đời, thơ ngây như một đứa trẻ. Sống chậm lại, nghĩ khác đi, và yêu thương nhiều hơn!  
 

Truyện " Nỗi đau mùa đông "

Hôm nay Anastasia viết truyện này. Thật sự còn dài hơn nhưng mỗi lần đọc lại xóa bớt một đoạn, các bạn đọc cũng góp ý không muốn đọc một truyện quá dài, thành ra một bài viết 4 trang thành 1 trang duy nhất, cắt xén nên nội dung, ngôn từ trở nên thô và gượng gạo. Các bạn vui lòng bỏ qua cho, những bài viết sau mình sẽ cố ,nội dung vừa phải nhưng đầy đủ


Tôi và anh hai con người xa lạ, một chút tình cờ nên đã biết nhau, tôi và anh gặp nhau vào những ngày cuối Thu đã chút se lạnh của mùa Đông, tôi là một con bé viết lách, chỉ biết đắm mình vào những câu truyện tưởng chừng như rất hoang đường, anh khác tôi anh rất thực tế, nhìn chung anh phong độ là con người dễ tính, hòa đồng, vui vẻ,...
Tôi năm nay cũng 28 mùa xuân qua, anh cũng đã 37 một nửa đời người. Công việc chính tôi là một biên tập viên còn anh là một anh chàng kỹ sư tài hoa, tôi mồ côi, còn anh xa nhà, hai con tim cô đơn đồng cảm với nhau
Chúng tôi có cùng sở thích, cùng suy nghĩ, càng tiếp xúc với anh tôi lại càng muốn tìm hiểu thêm về anh, anh có chút giống tôi điều đó làm tôi cảm thấy thân thiết lạ, anh là người sống nội tâm nên vẻ bề ngoài anh lúc nào cũng : " Tôi đây rất ổn " nhưng lại không ổn một chút nào.
8 năm trước anh quen chị vào một ngày Thu đầy nắng, anh dành hết tình cảm cho chị , anh dành cho chị những gì tốt đẹp nhất, cho hết đi những gì anh có, cho tình yêu, cho cả trái tim. Anh và chị hẹn ước mật ngọt, chờ đợi một ngày không xa nam thanh , nữ tú trong bộ đồ cưới lung linh đi bên nhau đến nhà thờ cùng lời thề trăm năm, những mơ ước của một gia đình hạnh phúc con nhỏ đầm ấm đến cả hai bạc đầu.
Nhưng cuộc đời đâu như ý người mong, một ngày của 4 năm sau đó, sau 2 tháng mừng ngày kỷ niệm 4 năm quen nhau, chị đã vô tình rời xa anh, cứ như những gì chị và anh đã trải qua chưa bao giờ có, chị bỏ đi, bỏ lại anh, bỏ lại trái tim đau đớn hằn sâu những vết thương như ngàn mũi dao cứa vào, bỏ lại một linh hồn buốt giá cứ đau đáu nhìn theo bóng dáng người yêu càng ngày càng xa
Anh đau xót khi phải lang thang một mình trên những con đường quen thuộc thiếu vắng bóng người xưa, vào những ngày cuối đông, mưa tầm tã không dứt, anh chạy trong mưa, mặc những giọt mưa tạt vào mặt rát bỏng, mặc những giọt mưa lạnh lẽo làm ướt tấm thân thiếu vòng tay ai. Trái tim anh, tâm hồn anh đã buốt giá từ ngày ấy
Tôi cảm thấy đồng cảm với anh, xót xa cho anh và rồi tự bao giờ nước mắt tôi đã rơi vì anh
.....................
Yêu anh ư? Thật ngốc, tôi đang mơ tưởng gì thế này, không, tôi không dám nghĩ nữa, tôi yêu anh chỉ cần ở bên quan tâm anh thôi, thế cũng đủ rồi, tôi cũng như bao người bạn của anh, đều dành yêu thương, lo lắng cho anh, đôi khi tự hỏi tôi là gì, đứng thứ mấy trong số những người bạn của anh, tôi có khi gần như vô hình ấy chứ. Gần 1 năm những cảm xúc của anh, những chuyện đau khổ, những cay đắng trong đời của anh gần như tôi đã biết hết, cùng anh chia sẻ, dù yêu anh nhưng lúc nào cũng dặn lòng mình, thôi nhé mày chỉ là bạn anh ấy thôi, ai anh ấy cũng đối xử tốt hết ấy không chỉ mày đâu, đừng ngu ngơ mộng tưởng nữa
--------------------------------------
Một ngày mùa Đông đầy mưa
Mưa
Ngồi ngoài hiên nhà, nhìn những giọt mưa rơi, lòng nặng trĩu nỗi u hoài. Từng hạt nước mong manh rơi xuống đất vỡ tan, mỗi hạt rơi là một hy vọng nhỏ bé tan vỡ, mỗi hạt rơi sầu chất sầu,.......
----------
Một bóng dáng quen thuộc, thân thương đến lạ
Anh ư?
Tôi nghĩ về anh nhiều đến nỗi hoa mắt rồi Không phải đúng là anh, bên khoảng công viên nhỏ xinh của khu phố tôi, anh ngồi đó, trong mưa, Vùng chạy ra khỏi nhà, tôi chạy đến bên anh
--------
Anh làm gì ở đây thế? Anh muốn gặp em một chút
Thế sao lại không gọi em mà lại ngồi ở đây?
Anh không biết nữa! Qua nhà em uống cốc cà phê nóng nhé
Lòng xót xa....................
----------------
Đưa khăn bông cho anh, miệng tôi liên tục càu nhàu
Anh sao thế? Ngốc à? Anh có hâm không hả? Ngồi ngoài mưa như thế, anh muốn chết à?
Em này!
Sao nào? Có chuyện gì mà mưa gió đến kiếm em thế? Haha đừng bảo nhớ em đấy nhé!
Em!
Anh yêu em
" Lặng.............Vỡ , một chút gì đó vỡ, hạnh phúc vỡ òa sung sướng, vỡ, vỡ đi cái cảm giác yên bình bao ngày, vỡ, một chút rất lạ............. " 30 Phút trôi qua .......
Em cũng thế, tôi tươi cười
---------------------------
Cuộc sống tôi và anh thay đổi từ đấy, anh vui vẻ hơn, yêu đời hơn, hy vọng hơn, còn tôi như trẻ lại, mùa xuân tràn ngập tâm hồn hai chúng tôi
Ăn uống từ quán đến vỉa hè, mua sắm cùng nhau, nấu ăn cùng nhau hạnh phúc cứ như hai vợ chồng son, anh bảo tôi xin nghỉ việc, anh yêu tôi, chìu chuộng tôi, một mình anh lo đủ không muốn tôi bôn ba, công việc anh trở nên bận rộn
Đà Lạt, Phan Thiết, Khánh Hòa, Quy Nhơn, Đà Nẵng....Anh công tác ở đâu cũng dẫn tôi đi, Xuân năm sau đó anh dẫn tôi ra mắt bố mẹ, bố mẹ anh cũng rất quý tôi. Mùa Đông kỷ niệm 1 năm quen nhau chúng tôi đính hôn. Anh hứa rằng năm sau đám cưới
Trở về với cuộc sống, chúng tôi nhiều chuyện lo. Anh bận rộn với công việc, nhưng vẫn dành thời gian cho tôi, chúng tôi ấn định ngày cưới, ngày chúng tôi đám cưới trùng ngày Noel cho thật đặc biệt, vừa lo việc, vừa lo đám cưới,... chúng tôi hạnh phúc

Tưởng chừng hạnh phúc sẽ kéo dài ................................

Đông qua , Xuân đến thoáng chốc đã đến Mùa Hạ anh được nghỉ 2 tháng Chúng tôi cần phải nghỉ ngơi nên cả 2 quyết định ở lại Sài Gòn, và dùng thời gian đó may áo cưới, xem nhà hàng, mua sắm cho tổ ấm nhỏ của chúng tôi
............
Anh gặp lại chị, chị hốc hác, tiều tụy, thần kinh chấn động, hoảng loạn,chị mất trí nhẹ, duy chỉ nhớ anh, nhớ tên anh, nhớ một số kỷ niệm vui vẻ của anh và chị, xưa chị ham danh lợi bỏ anh theo anh chàng Đài Loan giàu có, nhưng anh chàng này vũ phu đánh đập, hành hạ chị, bỏ trốn về Việt Nam giữ được mạng sống quả là kỳ tích
Anh nói với tôi anh cần giúp chị vượt qua nỗi đau này, tôi cũng động viên, chăm sóc chị, tinh thần chị khá hơn nhiều Đến mùa Thu tinh thần chị gần như ổn định hẳn, chị và anh không rời xa nhau nửa bước, tôi có cảm giác mình là người thừa. Giữa Thu chị nhớ nhiều hơn và càng dành tình cảm cho anh nhiều hơn. Đầu mùa Đông chị khỏe hẳn, da mặt hồng hào lên rất nhiều nhớ những kỷ niệm xưa, chị yêu anh nhiều hơn lúc ban đầu, chị xem tôi như em gái tâm sự với tôi rất nhiều, kể rất nhiều chuyện của anh và chị cho tôi nghe, từ khi chị khỏe đến giờ, tôi được biết đến với vai trò là một người em bà con được nhờ đến để chăm sóc chị....
Đau...
Chị khỏe hơn bao nhiêu, trông anh mệt mỏi bấy nhiêu, mắt anh sâu thẳm xa xăm, đã đến lúc tôi phải ra đi thôi, chỉ cần anh thoát khỏi u sầu, anh hạnh phúc thì tôi sẽ hạnh phúc
Tôi buông tay.............................
24-12 Ngày đám cưới anh, nhà hàng đãi khách mà tôi và anh cùng đặt bàn, nhưng người đứng cạnh anh, cô dâu là chị, trông 2 người hạnh phúc, áo cưới màu trắng tuyết điểm nơ đỏ mặc vào người chị thật xinh đẹp, tôi một vị khách không mời mà đến, nhiều ánh mắt ái ngại nhìn tôi, có thương hại, có dè bỉu, tôi mặc kệ, đi thẳng vào đại sảnh, bắt tay anh chị chúc cả 2 hạnh phúc, tay anh chợt siết chặt bàn tay tôi, rút vội tay, cố uống cạn ly rượu mừng, cuối chào rồi quay lưng đi
Trên bàn tay còn mang chiếc nhẫn đính hôn
Ngoài trời đã mưa......
Chúc anh hạnh phúc. Em yêu anh trọn kiếp này, kiếp sau em sẽ là người đến trước
Cố uống cho vơi những giọt sầu 
Ân tình đoạn tuyệt đã chìm sâu 
Rượu đắng môi khô.. Men chất ngất 
Men tình,men rượu,chảy về đâu...?

Hạnh phúc đầu xuân chưa kịp mừng 
Kim tiền đổi dạ...ngấn rưng rưng 
Mong chi duyên lỡ...tình không vỡ... 
Chờ kiếp lai sinh...gỡ khối tình..
 
( Đoạn Thơ 1 trong bài thơ Men Đắng...Tình Sầu của tác giả Trương Dương Minh Tâm ) ( Đoạn Thơ 2 trong bài thơ Ảo Tình của tác giả Trương Dương Minh Tâm )
Vô tình đọc được 2 bài thơ có 2 đoạn thơ hay mang vào tâm trạng của Nhân Vật. Xin phép được dùng 2 đoạn thơ trên, xin lỗi tác giả vì ghép vô lối 2 đoạn trên thành một bài thơ để hợp với câu truyện, bài thơ hiểu theo ý của tác giả câu truyện


Anh hãy là đất của em!

"...Lonely rivers flow
To the sea, to the sea
To the open arms of the sea.

Lonely rivers sigh
"Wait for me, wait for me"
I'll be coming home, wait for me!"...
Năm 1999, em đang đứng một mình bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn những giây phút cuối cùng của thế kỷ chúng ta đang sống trôi qua.
Giây phút cuối cùng lừ đừ trôi đi trên nền của bản nhạc mà chúng mình đắm đuối "bản tình ca của muôn đời", bài nhạc ca ngợi tình yêu đẹp nhất của thập kỷ chúng ta sống, và giọng ca rung động của Righteous Brothers...
Những dòng sông cô đơn luôn trôi về biển lớn,
về vòng tay của biển lớn,
những dòng sông thở dài,
chờ anh nhé, chờ anh...
Anh sẽ trở về nhà...
Và như khúc phim chiếu chậm, hình ảnh Sam và Molly ngồi sát bên nhau trước chiếc bàn xoay sũng đất sét và nước quay về. Áo chemise của Molly trắng đến trong vắt, bờ vai của Sam mạnh mẽ và bốn bàn tay quấn quýt lấy nhau, hòa quyện vào nhau, đam mê, nồng nàn, như đất, như nước.
Cái hồn của bài hát, của từng ánh mắt, từng cái nhìn đắm đuối, từng chuyển động của bàn tay, từng ve vuốt đều nóng bỏng hơi thở của tình yêu. Cả chiếc bàn xoay và đất và nước.
Lúc đó em đã hỏi anh, vì sao thế, tất cả những điều này, cả đất và nước nữa, đều đốt cháy thần kinh cảm xúc của hàng vạn người chúng ta về một tình yêu vĩnh cửu, bất diệt, ngay cả cái chết không thể chia lìa của Sam và Molly?
Anh đã nói với em, đất, chính là tình yêu. Nước cũng là tình yêu. Và lửa cuối cùng là tình yêu.
Đất mênh mang, thâm trầm, rộng lượng vô cùng, sâu sắc vô tận, bao trùm tất cả và chấp nhận tất cả. Dù đi đến đâu, cuối cùng em vẫn sẽ quay về. Dù đi đến đâu, cuối cùng đất vẫn lặng lẽ chờ đợi. Không phải tình yêu của anh như đất hay sao? Không phải em vẫn thèm đi chân trần giẫm lên đất, để cảm nhận tình yêu của anh đến gần gũi nhất và nhanh nhất bằng làn da rất mộc?
Nước muôn đời dịu dàng, mềm mại, quấn quýt, nồng nàn. Nước có thể mênh mang vô lượng mà cũng bé nhỏ vô vi, nước có thể thầm thì rủ rỉ muôn đời không biết chán nhưng cũng có khi nông nổi thét gào tàn phá. Nước có thể âm trầm quắt quay đâu đó, nhưng nước vẫn nuôi mạch sống ngầm âm ỉ tưới cho cây cỏ tươi xanh. Nước quấn quýt lấy đất như em muốn nũng nịu cả đời bên anh.
Và cuối cùng lửa sẽ thổi bùng lên nồng nàn, kết hợp hòa trộn đất và nước để tạo nên điều hoàn mỹ nhất, trọn vẹn nhất, chính là tình yêu. Lửa có thể tiêu hủy chúng ta, nhưng lửa sẽ tái tạo chúng ta như Phượng hoàng chỉ tái sinh từ lửa và tro bụi. Anh tìm thấy lửa trong mắt em, em thổi bùng ngọn lửa trong tim anh, từ đó mà sinh ra loài người em ạ!
Anh kết thúc bài thuyết trình triết học về nguồn gốc của sự sống và loài người bằng một vòng ôm siết. Em bình yên trong vòng tay anh như trong vòng ôm của đất, cảm nhận mùi cỏ non, mùi thảo nguyên, mùi đại dương và mùi an lành của sự sống.
Vào ngày cuối cùng, phút giây cuối cùng của năm 1999, em thì thầm:
- Anh hãy là đất của em đi!
Cho đến tận bây giờ, em vẫn mãi thì thầm với anh:
- YAN, anh hãy là đất của em đi.

Anh sẽ chờ, để xem mình có là của nhau chăng!

Vẫn lặng lẽ vào blog, vào face, anh thinh lặng và nhìn kĩ thật kĩ gương mặt em qua màn hình vi tính vô tri vô giác, nhớ, nhớ em thật nhiều em à!
Thời gian mình yêu nhau chẳng lâu để có thể bảo đó là cuộc tình thiên trường địa cửu, nhưng những gì mình đã có, em đã cho anh vẫn lắng đọng tận sâu con tim. Anh đã hạnh phúc vô bờ khi được bên em, tất cả rất đỗi ngọt ngào và sâu lắng. Em dẫu không phải là tình đầu trong anh, nhưng lại là người con gái cho anh trọn vẹn nhất hai từ yêu thương, nhung nhớ.
Anh chẳng thể quên tháng ngày vượt hàng trăm cây số để thăm em, dù xa xôi, dù mưa nắng, nhưng với anh, hành trình đó là hành trình yêu thương mà anh chẳng biết mệt mỏi, hay nhọc nhằn gì trên đoạn đường xa. Đến bên em, nhìn ánh mắt trìu mến nơi em, cầm lấy đôi bàn tay mảnh khảnh, và ôm em thật chặt vào lòng, anh cứ ngỡ mình là người hạnh phúc nhất trần đời. Ngọt như viên kẹo, như thổi sôcôla đầy vị mỗi lần anh được đặt lên môi em một nụ hôn nồng nàn, cháy bỏng mà anh ước gì thời gian có thể dừng lại cho nhớ thương trong anh được ngưng tụ lâu hơn nữa khi bên em.
Anh chẳng thể quên những buổi chuyện trò, khi nghe em thỏ thẻ bên tai, giọng nói nhẹ nhàng, êm dịu làm anh như quên tất cả muộn phiền. Và anh chẳng thể quên những lần đọc em nghe bài anh viết mỗi khi vừa viết xong, em nghe rồi cười khúc khích bảo anh khéo viết, khéo nịnh để lấy lòng, hay có khi nghe xong em bỗng lệ ngắn, lệ dài, giận dỗi vì anh vô tình viết bao dòng lan man khiến em buồn. Những lúc như thế, tình mình thật đẹp em à, xa xôi thật, nhưng anh tự hào vô cùng khi được là người yêu của em. Mình biết nhau qua những trang viết, anh đến với em, yêu em cũng từ đó, với bao bài tâm tình yêu thương đầy mơ mộng. Có lẽ thế mà bây giờ khi em bảo rằng em sẽ giã từ blog, sẽ mất hút đi, việc vào blog, hay viết gì đó với anh trở nên khó khăn vô cùng.
Đọc lại những bài đã viết cho em, hay ngồi gõ lạch cạch từng con chữ trên bàn phím mà tim anh như thắt lại, nhói lòng em ơi. Nỗi nhớ em lại đầy cả trong suy nghĩ, yêu thương dành cho em lại chảy tràn trong tim, anh xót xa, anh tự kỉ, và chì chiết chính mình khi chính anh đã đẩy em xa anh. Mình ở cách xa nhau, nhưng chưa bao giờ khoảng cách đó làm em và anh xa mặt cách lòng, thế mà bây giờ, anh đã làm vỡ nát tất cả để em phải xa anh thật sự. Anh đau, đau thật nhiều và không dám tin rằng anh đã mất em…
Ừ thì thời gian sẽ xoa dịu tất cả phải không em, nhưng em mãi sẽ là người con gái mà anh đã rất yêu. Một góc con tim anh, anh sẽ giữ cho em dù thế nào, ra sao, mình đã có duyên để gặp và yêu nhau, nhưng có lẽ cái nợ vẫn chưa đủ để ràng buộc chúng ta bên nhau mãi. Thôi thì hãy để thời gian quay, để xem trước bao xô bồ, bộn bề cuộc sống, anh và em có lại tìm về bên nhau nữa không, hãy để xem chúng ta có là của nhau không em nhỉ!
Nhưng dù thế nào, ra sao, anh vẫn muốn nói với em một điều anh yêu em rất nhiều, và anh mong rằng cơn gió Đông ngoài kia sẽ gửi đến bên tai em ba từ “anh yêu em…”

...vị

trong một buổi sáng lỏng
không thể kết nối cặp môi với vị thần tươi trẻ
mùa Đông hóa thạch nơi kẽ bàn tay nứt nẻ
chẳng còn gì để vẽ lại chân dung của đam mê
ngoài những gam màu trắng chồng khít nhau theo những đường kẻ thẳng
con tim để vương vít đâu đây ngoài bờ giậu cũ
buổi sáng mùa Đông mạc vị...
nhạt môi dăm giọt đắng cà phê vụng về...
gương mặt bị lũ dơi không ngủ Đông đánh tráo
trở trắng...

đi về căn hộ với những âm điệu khe khẽ rõ vào từng song cửa
đôi bàn chân mọc những xúc tua đói lả
ánh mắt cháy đỏ từng chùm than hồng tía
sấm chớp càn cơn...
Winter Time ngân lên như chú ngựa hoang chuồi mình trong gió
từng ngón tay lạnh ngủ quên bỗng ngất ngưởng tiếng hát
và mùa Đông choạc chân trên sân khấu
uốn cong chiếc lưỡi dài
thả từng cánh chữ bay cao
bay cao...

...trên khung cửa sổ
óng ánh những ánh mắt nhân tình
giữa mùa Đông khô
trái mùa một cơn mưa cháy bỏng...
vị...

Mùa lặng yên

“Kìa ngoài phố sớm nay có người ngẩn ngơ thế,
Sớm nay gió lạnh mùa Đông, sớm nay như câu hát buồn.” (1)
Trích bài hát khởi đầu Chủ Nhật đầu tháng của tôi. Tôi thấy thích lắm, lâu rồi tôi không có một ngày đầu tiên tuyệt vời như vậy. Những câu chuyện chẳng đâu vào đâu làm tôi thích mãi.
Lời trích từ bài hát "Sớm nay mùa Xuân". Ồ, có phải đâu! Sớm nay mùa Đông mà! Nghĩ cũng khéo, sớm nay mùa Đông, và trong bài hát thì sớm nay vẫn còn gió lạnh mùa Đông dẫu Xuân đã về. Có ai nôn nao không? Nôn nao ngày Xuân sắp về rồi ấy!
Hơi Xuân xa tít tắp,
Hơi Xuân ngoai ngoải vui, thương, dìu dặt xa, mà gần
Hơi Xuân nhỏ tim tôi một giọt niềm vui
Một giọt bé tí niềm vui, nhiệm nhặt, đủ thắp thêm hi vọng cho những tháng ngày tưởng còn dài mà không mấy chốc, tưởng mấy chốc mà còn như rất dài…
Chủ Nhật của tôi vẫn thường như thế, gói gọn trong mấy bữa ăn và mấy lượt đi ra đi vào. Gọn ghẽ và nhanh chóng, chấp chới chút âu lo cho tuần mới. Mọi người bảo Chủ Nhật là cuối tuần, tôi thì luôn coi đây là ngày đầu tuần. À thì, cuối tuần nhưng không còn phải lúc để nghỉ ngơi nữa, sẵn sàng bận rộn tiếp đi là vừa. Lâu lâu, tôi vẫn loay hoay câu hỏi ngớ ngẩn về Chủ Nhật. Chủ Nhật là đầu tuần hay cuối tuần? Có lẽ là cả hai, ngày Con Người làm chủ (tôi dùng chữ con người còn thêm ẩn ý) - ta có thể quyết định nó là thứ tám hay thứ nhất. Ta có quyền!
Sớm nay chưa kịp mở cửa. Phòng tôi tối mù mù dù đã gần giờ trưa. Tâm trạng đầu ngày có phần mệt mỏi. Tôi lại lửng lơ. Tôi tìm một nhịp điệu vừa vặn, không cố gắng, không vội vàng và không ráng. Tháng 12 buồn nhỉ? Lại có một tài tử điển trai tạm biệt người hâm mộ. Thật ra, người bạn của anh cũng không tránh được cái nắm tay của tử thần. Và hơn nữa, ngày hôm nay, cũng có một ai đó vừa qua đời, bởi một tai nạn tương tự, sau một ca sinh khó, sau một vụ bạo hành, sau một trận đột kích. Có những câu chuyện đời thường hơn chuyện của anh tài tử. Ngay như anh, cũng là một câu chuyện nhiều sự lặng lẽ. Người ta nói anh đang trên đường trở về sau một đợt quyên góp tình nguyện cho nạn nhân bão lụt Philippines. Tôi buồn mất mấy chốc, không hẳn là nỗi buồn của một fan hâm mộ. Kì thực, tôi chưa xem bộ phim nào có anh diễn xuất. Ngày hôm nay là ngày đầu tiên tôi biết đến cái tên Paul Walker. Tôi thấy những dự cảm chẳng lành… “Nếu một mai, có ai đó qua đời?” (2). Gần như, suy nghĩ về cái chết là một điều tối kị. Sống mà chỉ loanh quanh nghĩ đến cái chết thì còn làm được gì. Nhưng sinh ly tử biệt là điều chẳng thể nào tránh, không phải chỉ cần ta không nghĩ đến là nó sẽ không bao giờ đến. Có một lần, tôi hỏi bạn tôi: “Có khi nào nghĩ đến chuyện tự tử chưa?” – Lần thứ hai trong đời, tôi nói chuyện với một người bạn về chuyện tự tử. Dạo gần đó cũng có một người bạn của bạn bè tôi không hiểu nguyên do gì mà tìm đến cái chết. Tôi từng nghĩ đến cái chết, nghĩ đến cái chết của những người thực sự đã khuất xa và thậm chí cả những người mình yêu thương rất mực đang hiện hữu. Luôn là một cảm giác nhói đau với cái chết. Rồi mà làm gì? Để biết nỗi đau là không chừng thế nào, còn cơ hội để yêu thương nhau thì phải yêu thương nhau trọn vẹn hơn. Dù chỉ là nhớ nhau, chỉ là nhìn nhau, chỉ là cười cùng nhau, chỉ là… làm một điều gì đó vô cùng nhỏ nhoi.
“Đi kiếm nắng, tận mây xa, mong cho lòng ấm lại,
Để còn nghe mùi gió mới, để còn say tình chênh vênh.
Thương…” (3)
Bài hát tình đầu của tôi với chị Lê Cát. Tôi thích gọi chị là Lê Cát, một ý thích cá nhân. Có lẽ, chị là giọng ca trẻ duy nhất chiếm được cảm tình của mẹ tôi. Tôi nghe "Thương" lâu lắm rồi, và cũng không nghe đủ lâu để kể được một câu chuyện dài giữa tôi và bài hát. Thương ngân nga… Thương nhau ngân nga rồi nhẹ ngừng vậy thôi!
Có những hôm, tự ta làm buốt giá tâm hồn mình, tự ta làm mình cô đặc giữa nắng trời tan chảy. Kể ra có gì lạc lõng không? Tôi nghĩ, chăm chỉ một chút, may mắn một chút, thì người ta sẽ có duyên với điều gì đồng cảm. Như khi, hôm nay, lần đầu tôi nghe "Rét đầu mùa" do Hoàng Quyên hát và nghe lại lần hai những bài hát trong album đầu tay của Nguyên Hà.
“Rét đầu mùa, rét khua lúa vàng nở rộ
Rét đầu mùa, rét thơm bay mùi cam giấy
Đón mùa Đông, rét ủ đôi má hồng,
Đón mùa Đông, Tây Hồ ủ sương…” (4)
Nắng lạnh tháng Mười qua lâu lắm rồi. Tôi cũng chẳng rõ. Bởi nắng hôm nay cũng lạnh ngọt như hồi tháng Mười nào. Mùa đã đậm, đã qua hẳn hương rét đầu mùa đấy. Ngày hôm nay, nhiều bộ phim bỗng nhiên được nhắc đến nhiều hơn, vì một lý do mà ai cũng biết. Ngày hôm nay, bắt đầu tháng cuối năm. Thường ra Giêng mới rét đậm, nhưng trong cái nôn nao đầy cảm tính, hôm nay, người ta sưu tập đủ một danh sách bài hát gió lạnh từ trời rồi. Tháng Giêng có riêng cho mùa cưới, cho mùa Xuân phơi phới…
Tự mở thêm cho tâm hồn một mùa riêng, mùa Lặng yên. Thấy mùa yên bình trong từng khúc nhạc. Đoạn nhạc nào đến cũng ủ ươm chăm chút, lắng đọng rồi kết đọng. Tháng 12, mùa Lặng yên, tháng tôi nghe nhạc và ăm ắp kí ức âm nhạc hơn bất kì thời gian nào trong năm. Tôi muốn dành riêng lời ca và tiếng nhạc cho tháng 12. Tháng 12 hát tình ca ấm lắm!
Ôi, yêu biết bao nhiêu cái Duyên giai điệu với tháng cuối năm này!
“Đã mơ làm lá khô để lót chân…
Đã mơ từ rất lâu rồi kia,
Thế nên giờ mới nên tình lớn, giờ mới yêu tình khô…
Có duyên từ trước khi gặp nhau,
Thế nên giờ giữ nhau chặt nhé,
Dạy dỗ cho tình nghe…” (5)
Việc tôi giỏi nhất khi viết, là nhặt điều gì từ đâu đó rồi đem trộn lẫn vào. Là thơ, là truyện, là đời hay là nhạc. Nhặt tình cờ, bằng trọn vẹn nâng niu.

Đừng quan tâm đến chuyện vui buồn nữa

- Ca khúc chính trong tháng 12 là gì?
- "Đừng quan tâm  đến chuyện vui buồn nữa"
- Sao nghe không chút nghệ thuật gì hết trơn?
- Ừ.
Nhích khoảng thời gian bắt đầu ngày mới sớm hơn một chút. Cũng không khó khăn lắm. Dù hôm qua mấy ly bia vẫn trôi ngọt ngào vào trong bụng. Thật thoải mái khi có thể bật nhạc inh ỏi vào tinh mơ. Uống trà mật ong nóng thật nóng. Và hóng thành phố đang tan sương đêm. Sài Gòn là vậy đó, nhiều khi ngọt ngào đến đến dễ chịu.
Không muốn nhắc tháng Mười Hai, vì cái cảm giác thời gian đang cạn làm mình cuống quýt. Như vậy thì đâu có hít thở được nhẹ nhàng, thong dong? Ngày tháng thì cứ thênh thang ra đấy. Gọi tên làm gì cho qua quýt?
Đánh dấu những ngày quan trọng trên tờ lịch cuối cùng. Khai trương cuốn sổ tay mới. Soạn hẳn một list nhạc rộn ràng. Và chi chít những thứ nho nhỏ phải làm... Không phải là những cuộc gặp gỡ. Không phải cơm áo gạo tiền. Không phải những ý tưởng hoang dại. Mà là những điều giản đơn nhất...
Cứ hãy bắt đầu những ngày mới như vậy. Thật nhẹ nhàng. Và có lẽ, những buổi chiều rồi sẽ rất khác... Không biết câu này là mình viết, hay ai viết: "Muốn về ngồi hạnh phúc với chiều, thì hãy nắm tay và bước đi thật chân thành với tinh mơ"...
P.s: Chiều nay, mình muốn đạp xe đạp tới nơi có thật nhiều gió. Và hình như, mình nhớ mùi cỏ xanh!