Thursday, October 3, 2013

Khi yêu thương là ký ức

Có ai bảo Sài Gòn không có mùa Thu. Sáng nay, những dãy phố vẫn gối đầu nối tiếp nhau trong mờ ảo cho một ngày mặt trời khuất bóng. Sài Gòn se lại trong cảm xúc tĩnh lặng, bồng bềnh. Continental tráng lệ vẫn còn đó bóng anh đứng chờ em một buổi chiều Hi-end show, giờ đã thành kỷ niệm. Lâu lắm rồi Thu mới êm đềm và đỏng đảnh giữa một thành phố xô bồ như thế.
Thu cùng em đi qua tháng Tám đầy muộn phiền và trăn trở, tháng Chín với những xúc cảm ngọt ngào xen lẫn hoang mang. Chắc em sẽ chôn vùi những dấu yêu còn sót lại để mong chờ một tháng Mười không còn lo sợ. Thu đang tạt ngang qua phố, hiếm hoi những cơn gió khẽ lạnh của chiều mưa, Thu mang em đến bên anh nhẹ như cơn gió. Em trân trọng từng giây phút Thu qua, cố nắm lấy từng mảnh hạnh phúc đôi khi là sắc bén cứa vào trái tim. Ngày đã đi qua, em gọi đó là ký ức, phút ấm áp ngắn ngủi bên anh, em cho nó thành kỷ niệm. Để rồi em sẽ nhớ, sẽ thương, sẽ hoài niệm về khung trời hoa mộng chỉ có anh, có em và một tình yêu không hẹn trước. Trầm, êm đềm và tĩnh lặng một buổi chiều nhẹ buông, anh dịu dàng siết lấy vai em trong ngập tràn cảm xúc. Ta tự dằn lòng trong mối tình vụng trộm, trái ngang, trong những cái hôn đứt quãng giữa ngại ngùng và trăn trở.
“… Kệ em đi. Khi nào anh yêu thì anh hẵng quan tâm”
“Vậy thì anh đang quan tâm đây.”
...
Mai này có khi nào tìm về lối nhỏ yêu thương, anh có thấy dấu chân em ở đó. Em đi ngang qua cuộc đời anh, để lại dấu ấn trong anh rồi đấy. Anh sẽ đau, nhưng sẽ xóa mờ bằng những lo toan cuộc sống, phải không? Thời gian sẽ cuốn anh đi, cuốn cả những yêu thương và kỷ niệm, sẽ trả anh về với chuỗi ngày bình yên. Em sẽ ngủ vùi trong giấc mơ hư hao, gom góp những ngọt ngào đang rơi rụng để sưởi ấm cho mình. Giữa cái se lạnh của cô đơn, em sẽ vẫn thầm gọi tên anh như một thói quen mỗi khi hờn dỗi, những lúc chơi vơi em thèm lắm một bờ vai. Thu lan man hãy trả lại em yêu thương trọn vẹn, cho em một lần được chạm đến giấc mơ. Em sẽ yêu khi còn có thể, một tình yêu âm thầm và chưa bao giờ hoàn hảo. Kỷ niệm sẽ nhạt nhòa nhưng yêu thương thì còn đó, ký ức sẽ thức dậy như mới ngày hôm qua. Tình yêu này không có lỗi, đừng bắt một ngày em phải cố quên. 

Sẽ không còn nữa một cái tên

Lại một ngày lại đến, một ngày như bao ngày, êm đềm đến ảm đạm, bình yên đến hoang mang. Hôm nay nắng vẫn thế, vẫn yêu kiều và ấm áp len lỏi qua những tán cây. Gió vẫn réo rắt bên tai từng điệu nhạc xen vào cái ồn ào quen thuộc chốn đô thị. Hôm nay, vẫn khung cảnh ấy, vẫn con người ấy, nhưng thời gian vô tình sẽ để lại nơi đây một ký ức, một kỷ niệm. Sẽ không còn nữa một cái tên…
Cuộc sống song hành với những thay đổi, ngày thay đổi, vạn vật thay đổi, con người thay đổi. Thế mà ai ai cũng chỉ đổ lỗi cho thời gian. Ngày hôm qua đã cố gắng nhiều lắm, xây dựng nhiều lắm, hy vọng cũng nhiều lắm, nhưng cái gì đến thì sẽ đến thôi, phải không! Hôm nay, em thoáng buồn khi phố vẫn tấp nập, người vẫn đông, ai ai cũng mải miết chạy theo sự mệnh của riêng mình. Chắc không chỉ có mình em chơi vơi giữa nỗi buồn miên man ấy khi thời gian chỉ còn là những phút đếm ngược, đếm ngược cho vô vàn điều mới mẻ đang đến gần và đếm ngược cho sự biến mất mãi mãi của một cái tên. Ừ thì chỉ là một cái tên, khi còn hiện hữu đã tồn tại một cách mờ nhạt trong tâm trí thì khi biến mất, phải chăng cũng chỉ như ngày Sài Gòn vắng đi một cơn mưa. Sẽ chỉ còn lại đây những hoài niệm, ký ức ngọt ngào về những năm tháng huy hoàng, rạng rỡ, sẽ thay thế bởi những bon chen, ganh đua, kỳ vọng mới. Giữa dòng lướt đi cuồn cuộn, lạnh lùng của chốn phồn hoa, có mấy ai ngước ánh nhìn theo sự biến mất của một cái tên. Rồi trong cái xô bồ, tấp nập, có mấy ai còn lưu giữ lại những kỷ niệm êm đềm hay sẽ vùi lấp nó bằng những nỗi lo toan cuộc sống. 
Sẽ không còn nữa một cái tên, sự thay thế ấy sẽ được đón nhận bằng vô vàn hứa hẹn. Rồi Thu vẫn sẽ ghé qua con phố yêu thương, hoài niệm chắc chỉ còn vương lại trên từng tán lá. Còn lại đây cái ngơ ngác, mông lung khi vừa hé mở đã vội chìm vào quên lãng. Con đường đang rảo bước dở dang rồi cũng rẽ sang một hướng khác, một cái tên sẽ tồn tại vô thức trong tâm trí với vô vàn tiếc nuối, mơ hồ. Sứ mệnh đứt quãng như dòng cảm xúc dở dang. Thời gian đem theo món quà của sự thay đổi, khép lại trong giai thoại một cuộc đời những hoài niệm hư hao. Rồi sẽ không còn nữa một cái tên. 

Cuộc trò chuyện cô đơn bất tận...

Tôi mê sách từ nhỏ, có lẽ từ khi tôi biết đọc chữ. Cuốn sách đầu tiên tôi có được là do cha mua cho, đó là một cuốn truyện tranh rất mỏng có tên là “Con chim thần lửa”. Tôi nhớ hồi ấy tôi 7 tuổi, tự hào ghê gớm lắm vì có một cuốn truyện tranh nhiều màu, tôi đem khoe với các bạn nhưng tuyệt đối không cho ai mượn “báu vật” của mình.
Mỗi khi đi ngang bất cứ nhà sách nào tôi đều mê đắm nhưng chỉ dám đứng trước cửa nhìn những kệ sách cao ráo sạch sẽ được ngăn bằng những tấm kính mà không dám vào vì tôi không có tiền để mua. Nếu trốn vào nhà sách đọc “cọp” hoài thì bị xách lỗ tai đau thấu lên tới đầu. Tất cả tiền có được từ bán rau hay tiền mừng tuổi tôi đều vuốt thẳng, giấu một chỗ bí mật nào đấy rồi khi đã có một món “kha khá” tôi đem đến hiệu sách chọn mua một cuốn mình thích.
Ảnh minh họa
Tôi không nhớ đích xác mình có bao nhiêu cuốn sách, có lẽ hai ngàn hoặc hơn con số đó một ít nhưng tôi lại nhớ rất rõ cái cảm giác thời sinh viên cuối tháng nhận học bổng bạn bè hớn hở đi mua sắm thêm một số tư trang cá nhân còn tôi thì lại đem ra hiệu sách. Tôi nâng niu cuốn sách mua được, cẩn trọng lật từng trang để đọc, say mê đến quên bữa ăn, cũng chẳng để ý đến cậu bạn đã nhận lời “hẹn hò” phải chờ dài cổ ngoài ghế đá trước cửa phòng kí túc xá. Những: "Ruồi trâu", "Cuốn theo chiều gió", "Đồi gió hú", "Nghìn lẻ một đêm", "Thằng gù ở nhà thờ Đức Bà", "Tiếng gọi nơi hoang dã", "Không gia đình", "Hoàng từ nhỏ", "Truyện ngắn Sêkhốp", "Truyện ngắn Môpaxăng"… đã dẫn dụ tôi vào một thế giới văn chương đầy màu sắc, khiến tâm hồn tôi tươi mới, giàu có, đầy đam mê… Thậm chí tôi từng ước mơ mình là một nhân viên thư viện, ước mơ này nằm kề bên ước mơ trở thành luật sư của tôi.
Nhiều năm sau, tôi đã viết được cuốn sách thứ nhất rồi cuốn thứ hai cho riêng mình… Cũng khát khao được ai đó nâng niu cuốn sách của mình trên tay, say mê những gì mình viết trong ấy… Và rồi tôi mỉm cười khi nhìn thấy trên kệ sách nhà mình có thêm một cuốn, hai cuốn mang tên mình. Tôi ngắm nghía những kệ sách, có những cuốn cũ, có những cuốn mới nằm bên nhau đến con số hàng ngàn và tự hào mình đã đọc hết chúng chứ không không mua về làm... dáng. Tôi ngưỡng mộ vô cùng những người thầm lặng, khiêm tốn được đề tên phía sau cuốn sách ấy. Chẳng ai nhớ đến tên của họ. Nhưng chính họ đã tạo nên số phận một cuốn sách: những Biên Tập Viên. Tôi cảm thấy vui và nghĩ đến một lúc nào đó tôi sẽ tham gia vào quá trình hình thành, ra đời một cuốn sách.
Đường đời nhiều lối rẽ, đến một ngày tôi làm việc cho một Nhà Xuất Bản… Điều đầu tiên tôi nhận ra là mình đọc… không nhiều…! Dù đã có lần tôi tự hào bởi mình đã đọc đến hàng ngàn cuốn sách. Tôi nhận ra phía sau một cuốn sách là những câu chuyện đẹp về sự hy sinh, nhường nhịn, trách nhiệm, trăn trở… của những người làm sách. Cho dù họ chưa bao giờ được gọi là “những người sinh ra” một cuốn sách, họ lẫn lộn đâu đó trong hàng ngàn công việc nối tiếp nhau và hiển hiện rất khiêm tốn phía sau cùng của trang sách, nơi ít ai chú ý đến.
Mẹ tôi rất hay chữ và mê sách. Mẹ đọc gần hết những cuốn sách tôi mang về nhà. Cho đến khi người phải nằm liệt giường vì bệnh tật, mẹ vẫn hay bảo tôi đọc sách cho người nghe.
Chiều nay, khi một cuốn sách ra đời trang cuối có tên của tôi, nho nhỏ… Tôi cầm lên ngắm nghía chợt giật mình khi nhớ ra tôi chưa từng mua bất cứ cuốn sách nào tặng mẹ. Mẹ chỉ đọc “ké” những cuốn sách tôi thích. Tôi cũng chưa bao giờ hỏi mẹ thích cuốn sách nào và hoàn toàn không biết đến điều giản dị, thường tình ấy…
Khi nhớ ra những điều này thì dù muốn tôi cũng chẳng thể thực hiện nữa rồi khi mẹ tôi đã theo ông bà về cõi vô cùng.
Chỉ còn tôi và những cuốn sách trong cuộc trò chuyện cô đơn bất tận…

"Không khóc ở Hà Nội"

...xua đuổi mãi không xóa được cái cảm giác này, lơ lửng giữa chán chường và hụt hẫng và giận hờn. Đã qua cái tuổi vu vơ, đỏng đảnh làm duyên và đòi hỏi, chỉ còn lại những già đanh, kén cặn.
Đêm qua, 22h, cu bạn béo alo. Mình chưa bao giờ alo hắn buổi tối. Bạn bè có gia đình thường cần sự tôn trọng trong những khoảnh khắc đó. Hắn bảo:
- Ta mang cho hộp bánh. Rồi cà phê đêm chút.
Mình "ừ" đắn đo rồi cũng xuống đường. Hắn chờ mình trong quán nhỏ bên hồ Ngọc Khánh. Trên lầu, họ hát cho nhau nghe "Cám ơn tình yêu". Hắn hỏi mình có biết bài đó không, rồi đung đưa hát theo. Mình chỉ thuộc Vũ Thành An, hay chết dí với Khánh Ly trong Trịnh.
Chơi với hắn lâu năm, khuya qua mới trìu mến nhìn hắn như một sự cám ơn. Hắn cười trừ. Hỏi tại sao ra ngoài khuya thế, hắn cũng cười cười, lắc đầu kêu: lắm điều!
Im. Không nói một lúc, mình cười nhẹ như chưa khi nào nhẹ nhàng như thế. Rồi nhấm nhẳng nhai miếng ổi để trên bàn. Hắn nhìn mình rất sâu, như biết mình đang cần một câu an ủi. "Hà Nội có sương rồi đấy" - hắn bảo. Nhả miếng khói, hắn trầm ngâm khác hẳn với một tên hay trêu mình: "Muốn tăng ký hả? Để ta giúp, 9 tháng 10 ngày tăng 13 đến 18 ký"

Ảnh minh họa
Hà Nội đêm, còn vẳng mùi hoa sữa, nhưng còn nguyên dáng dấp mùa Thu. Phố Huy Thông còn rợp bóng liễu rủ. Mình giục hắn về, hắn đứng dậy, mình còn kịp ngửi thấy mùi áo hắn, rất thơm.
Hắn đưa mình về, tháo mũ bảo hiểm giúp và đưa cho hộp bánh cùng ít ô mai mình thích. Chào tạm biệt, hắn bảo: "Không phải đuổi, để ta từ từ về."
Mình về, cười cười nhỏ miệng.
Hà Nội, mình tự dưng ghét cay ghét đắng. Mục bảo, mùa này đẹp nhất, mà cũng buồn nhất. Mùa buồn hay lòng mình niềm vui không đặng? Người Hà Nội cũng buồn vui riêng khép nếp với gia đình. Mọi thứ, cả gió, cả hương hoa, cả áo khăn, cả đèn đường đều chống đối mình. Ai đó hỏi thăm vu vơ rồi bỏ bẵng, coi như mình không hề trả lời câu hỏi thăm đó. Ôi cái mùa chi mà không lấp nổi những khoảng bỏ không này?
Giá như có kẻ nào đó điên điên, chạy mình trong những cuối cùng tháng Chín. Không cần sự bặt thiệp, chỉ cần điên điên thế thôi. Thế mà kẻ nào người nấy giữ kẽ, ôn tồn và lịch thiệp. Chỉ có mình, còn thích cơn mưa, còn thích mùi cà phê luồn vào cọng tóc vấy nước, còn không biết toan tính một đường lui, ỷ lại vào sự vô tư non nớt nít nôi.
Không thích Hà Nội nữa. Có lẽ sẽ là mùa Thu cuối cùng, mình đứng yên chịu trận. Và sau, mang về đâu đó làm quà...
Vậy thôi.

Sunday, September 29, 2013

Ta viết cho ta


Lao vào guồng quay cuộc sống, ta cứ chạy, chạy về phía trước mà chẳng dám dừng, vì sợ nếu dừng mình sẽ bị tụt lại phía sau, thế mà bây giờ bỗng dưng muốn đứng yên tại chổ rồi lặng nhìn mọi thứ xem điều gì sẽ đến khi ta như thế…
Có lẽ, bây giờ ta đã biết chấp nhận là như thế nào thì phải. Ta chẳng còn chì chiết bản thân vì thất bại, chẳng đố kị, ganh tị khi nhìn người khác thành công, chẳng trách hờn khi người khác dửng dưng, hời hợt, đơn giản vì ta biết cuộc sống vốn dĩ là thế, làm sao mà tròn trịa và vẹn nguyên. Ngã rồi cũng phải đứng lên, vì ta chẳng thể quỵ mãi để trông chờ một ai đó chìa tay ra níu dậy. Đau rồi cũng phải cố tự xoa dịu chính mình, vì ta chẳng thể ôm mãi một niềm đau mà sống. Khóc rồi cũng phải tự lau khô, vì nước mắt chẳng thể làm ta mạnh mẽ hơn. Hỉ, nộ, ái, ố, ai mà không có, ta cũng thế thôi, nên cứ mỉm cười mà đối diện và từng bước đi qua vậy.
Hết rồi những đêm tối ta lăn quay vật vã trong đớn đau, nước mắt lã chã, thét gào trong câm lặng mà lòng đau buốt, giờ nhìn lại tự dưng cười chính mình, một thời mụ mị đến ngốc nghếch. Ta biết, mình vẫn là kẻ yếu đuối, vẫn để bản thân bị đè nặng bởi chữ tình, nhưng dường như yêu thương nơi ta cứ bị đánh đố làm ta chẳng còn trinh nguyên khi trao thương yêu đến một ai khác nữa. Cảm giác sợ đau cứ ám ảnh chính mình làm ta ngại lắm nếu lại dang dở thêm lần nữa, bởi đã yêu, ta sẽ luôn yêu bằng cả con tim với tất cả những gì tinh túy nhất của yêu thương. Ta của bây giờ như mang thêm một ít dối trá, ta của hiện tại như có thêm nghi ngờ, cắc cớ, ta của bây giờ chẳng dám đem niềm tin đi mà trao tất cả, vì ta sợ ta lại bán chính mình trong nỗi đau.
Vẫn phải chạy vạy hằng ngày vì cơm áo gạo tiền, vẫn phải mưu cầu sang hèn vì ngày mai, vẫn hi vọng ở tương lai vì một ai đó ta yêu thương, ta cũng như bao người đang ngày đêm gõ nhịp cuộc sống cho chính mình là thế. Ta biết, tiền không là tất cả, nhưng không có tiền tất cả cũng chỉ là không, nghèo chẳng phải là cái tội, nhưng đã nghèo thì những gì ta nói được mấy ai tin, đời thế đó, trần trụi mới là đời, trơ tráo mới là cuộc sống!
Dừng lại, ngoảnh lại, ta nhìn con đường mình đã qua, cười nụ cho những gì mình đã trải, có ngô nghê, có khù khờ nhưng tất cả cũng là một thời để nhớ…
Dừng lại, lặng im, ta lắng nghe từng thanh âm cuộc sống đang dội vào tai, có êm dịu, có chát chúa để rồi giật mình nhận ra mình đang ở đâu giữa bộn bề cuộc sống này…
Dừng lại, quan sát, ta cho mình phút giây nhìn thật kĩ tất cả, ai bên ta, ai yêu thương ta, ai cần ta, và ai ghen ghét ta, để ta biết rằng cuộc sống chẳng bao giờ là một con đường phẳng phiu…
Dừng lại, ta mỉm cười với tất cả những gì mình đã và đang có…

Wednesday, September 25, 2013

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở

 “Sao tình chỉ đẹp khi còn dang dở vậy anh??” Em đã từng hỏi nó về ý nghĩa của câu thơ ấy. Tại sao nó đẹp khi còn dang dở ư??. Nó thật sự không muốn trả lời với em khi ấy....nhưng giờ anh trả lời cho em nhé em yêu.
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
Đời mất vui khi vẹn câu thề
Em à, chắc là em cũng đã nghe được nhiều ý kiến, nhiều câu trả lời về “cái đẹp” của sự dang dở. Phải chăng đó là vì khi yêu nhau, người ta luôn dành hết những tình cảm tốt đẹp nhất cho nhau. Khi yêu ai cũng thấy ở người kia những điều tốt, điều đẹp, mà dường như lờ đi những điểm “không tốt”. Hoặc là khi ấy cả hai ta đã che dấu hoặc là cố gắng trở lên tốt đẹp trong mắt của nhau. Và rồi khi…mọi sự ta không đến được cái đích cuối cùng của tình yêu,  khi đôi ta còn “dang dở” thì cả ta và em cùng nuối tiếc điều gì đó ở nhau, ta đặt ra những điều giả sử “giá mà…” hay là “nếu như…” thì chúng ta vẫn hạnh phúc với “tình yêu” của đôi ta.

 
 

Phải chăng là khi chúng ta cùng chung sống trong một “mái ấm” gia đình, ta mới thấy hết những gì là tốt lẫn xấu của nhau. Ta mới nhận ra là không thật sự “đẹp” như chúng ta đã từng.
Phải chăng là khi những khó khăn của đời sống gia đình, xã hội, con cái, tài chính, công việc. Là lúc ta không còn diễn tốt cái “vai” người yêu hoàn hảo trong mắt nhau nữa thì ta thấy tình ta không đẹp nữa phải không em???
Con đường nào mà chẳng có chông gai, thành công nào mà lại chẳng phủ đầy hoa hồng. Tình yêu cũng thế đấy “người yêu” của ta à.
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Dang dở đẹp là khi, ta cất tiêng gọi yêu thương thì được ai đó đáp lời, yêu thương từ hai phía, ấy là đẹp.
Có một cô gái đã đem lòng yêu say đắm một chàng trai, cô yêu anh, quan tâm đến anh trong từng cử chỉ lời nói, cô tìm mọi cách để làm anh vui làm anh hạnh phúc. Cô cứ yêu anh…một tình yêu đơn phương. Còn anh, anh không để ý tới cô, thậm trí là còn không biết đến tình cảm của một cô gái đang dành cho anh. Cái tình cô dành trọn vẹn cho anh…Cô tha thiết yêu anh, đến độ mà khi anh kinh doanh phá sản, không một người thân ở bên cạnh anh, thì chỉ có cô lúc ấy bên anh. cô bán hết những gì cô có, lấy tất cả số tiền cô dành dụm được bao năm gừi cho anh để anh làm lại từ đầu. Cô yêu anh…khi anh nằm viện, không một người xung quanh thì cô cũng là người duy ngày đêm chăm sóc cho anh. Và khi anh bình phục hoàn toàn sau ca phẫu thuật ghép tim thì cũng là lúc, người yêu anh, cô lại nằm đó thay thế cho anh. Còn anh…anh không yêu cô.

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở. Vậy tại sao dang dở lại đẹp nhỉ em? Dang dở đẹp ấy là khi ta đang thực sự khó khăn, ta đang bấp bênh giữa dòng đời nổi trôi thì bắt gặp bàn tay em, bàn tay đã giúp ta vịn vào, giúp ta tin tưởng bước tiếp. Dang dở đẹp ấy là khi những thử thách từ quan điểm gia đình, mẹ chồng nàng dâu lời qua tiếng lại thì người chồng sẽ là điểm tựa cho vợ mình, là người để giải hòa những mối quan hệ.
Tình chỉ đẹp khi cả hai ta cùng chung tay xây dựng hạnh phúc tương lại, để lại sau lưng tất cả những điều gì là “dang dở”




Viết cho những điều còn mãi dang dở

Ngâm giấm chuyến đi

Bẵng đi một thời gian, tôi không viết. Có nhiều lí do. Cuộc sống bận rộn là lí do dễ được lôi ra nói nhất, mang tính đổ thừa cao nhất! Không có cảm hứng, cũng là lí do dễ được dân làm việc theo não phải lôi ra để càm ràm. Nhưng. Tôi chẳng bận rộn gì! Tôi còn thảnh thơi hơn một kẻ lười biếng. Hơn nửa tháng trời lang thang lòng ngập đầy những cảm xúc, tôi có thể kể hết buổi này sang buổi khác mà không hết đấy chứ! Thôi cứ đổ cho hoàn cảnh và hấp lực của cơn lười biếng đi. Hoặc là, chính một ý định cứng rắn của tôi. Tôi cần có thời gian cho sự thẩm thấu. Trải nghiệm không phải là một kết luận, không phải một tuyên ngôn sau hành trình. Chuyến hành trình chưa bao giờ kết thúc, kể cả khi ta yên thân duỗi lưng trên giường ấm. Ta không trở về và để những ngày ra đi lại đó, cũng không phải chỉ kể lể rồi bỏ đó. Những trải nghiệm nên có ý nghĩa hơn, khi nó chính là tác nhân quan trọng nhất giúp ta hòa nhập lại với cuộc sống thường nhật bị ngắt quãng, giúp ta sống tiếp, nhìn tiếp và mơ mộng tiếp.

Nỗi sợ vẫn đi theo con người như cái bóng. Nếu cái bóng biến mất khi ta dẫn nó vào chỗ tối, thì nỗi sợ biến mất khi con người ta biết chấp nhận nó, tự khắc sự vượt qua sẽ biến thành một phép lạ. Thường thì, nếu không viết, nếu không nói… dễ rằng, ngày qua thêm, con người ta sẽ lãng quên. Sự lãng quên là nỗi sợ thường trực của trí nhớ. Nếu cố chấp cất dành, liệu rằng khi đến cái khoảnh khắc gọi là thời điểm thích hợp, ta còn nhớ để mà kể, còn hào hứng và vẹn nguyên cảm xúc hay không? Hay ta sẽ bị cơn dồn nén làm cho bí bách? Ta sẽ bị cái trí nhớ dở người xóa mất đầu này, ngắt cụt đầu kia?
Có lẽ, nên có một cái nhìn khác. Tạm châm biếm là “sự trăn trở của một kẻ lười biếng” chăng? Nếu ai đó coi cảm xúc là món mì ăn liền, thì tôi lại xem cảm xúc như món dưa muối, rượu ngâm... để lâu ngày mới ngấm. Hay là, canh không thể ăn ngay khi vừa nhắc khỏi bếp, canh nóng ngon nhưng không phải là cái ngon ở ngưỡng một trăm độ tròn trĩnh. Sẽ có một độ nóng ấm thích hợp cho ta thưởng đủ khói ngút, nồng vị thật thơm ngon, tức là ta buộc phải để canh nguội bớt đi… Lúc cảm xúc đầy quá, con người ta dễ chủ quan, dễ ngợp lòng, dễ nông nổi và bộc phát. Con tim không thể chín chắn khi cảm xúc quá đầy. Đừng mong quá những thời khắc ta thấy mình quá yêu, quá vui và quá hạnh phúc. Lúc ấy, ta chỉ mới được hưởng thụ cảm xúc, ta chưa được trải nghiệm cảm xúc. Hãy để lòng lắng lại một chút, để ngày qua xa thêm một chút, để lòng ta muối mặn một chút… Có lẽ đến lúc đấy, cái ngọt ta hưởng nó mới thật đậm đà, thật đáng giá.  Hay ví von mĩ miều, cảm xúc để lâu mới ngấm, như nước hoa dòng “parfum”, ngấm từ từ vào không khí thì mới toát hương thơm. Và một khi hương đã tan thì lan xa ngây ngất.

Trên thực tế, thưởng lãm ở độ chín già dường như không phải là thói quen của người trẻ. Khi còn trẻ, người ta thích đi vội, thích bật dậy thật nhanh, thưởng lãm thật chóng. Khi còn trẻ, cái tức thì dường như thích hợp hơn. Vì tuổi trẻ trôi qua như gió? Nếu không chạy kịp, đến một ngày nào đó (mà sẽ rất nhanh thôi), người ta sẽ đánh rơi tuổi trẻ như một lần từng đánh rớt tuổi thơ chăng? Tại sao phải thế? Tại sao phải sống trong những hạn định tuổi tác bức bách ấy? Tại sao người ta cứ phải quy định cho bản thân ngưỡng này ngưỡng kia? Tại sao không thể vừa trẻ con, vừa thanh xuân, vừa trưởng thành và vừa dấp thêm chút già nua vào người chứ? Để ta không bao giờ phải lo mình cần lớn lên hoặc lo mình cần nhỏ lại. Ta hòa vào dòng bất biến của thời gian, để thành một thực thể luôn biến đổi trong cái bất biến ấy… Tôi từng thấy có người đi giam hãm cái vô tư vào góc phòng, để khoác lên mình phong thái của một người lớn. Phải. Mỗi người có một cách nhìn. Với họ, điều đó giống như cách mà loài bướm phải lột mình khỏi vỏ kén mục. Với tôi, khuấy đặc hết tất cả màu sắc cho thành ánh sáng trắng khôi nguyên lại cũng có cái hay.
Tôi ấn tượng với chia sẻ của một nhà văn trên tạp chí. Ông nói về những cuốn tiểu thuyết, nguồn cảm hứng tiên khởi cho hành trình du ngoạn của ông. Ông đi, để được ngấm cái bắc Mỹ, cái rừng hoang, cái nóng và cái lạnh khắc nghiệt… được miêu tả trong các tác phẩm lớn của văn học thế giới. Tôi nghĩ ông rất thông minh, bởi cảm hứng từ văn học thì tinh tế, độc đáo và nó thuộc về gu riêng. Nó không nằm lẫn trong cẩm nang du lịch hay nhật kí khám phá của bất kì ai. Nó không tạo ra khuôn mẫu, không chỉ dẫn ta cần đi đâu, đến đâu, thưởng thức cái gì. Nó chỉ đơn thuần là cảm hứng, cảm hứng lôi kéo chúng ta - từ một người du lịch ở lâu đã gần hóa thành dân bản xứ. Sách là cả một thế giới, nhưng nếu bạn không bước ra khỏi cánh cửa nhà mình, thì thế giới ấy không thực sự tồn tại. Bên ngoài cửa, cũng có một thế giới đang chờ chúng ta. Chờ điều gì ở chúng ta đây? Chờ những cuốn sách được một lần nữa ngấm vào đời thực.
Biển ngấm vào tôi,
Một chiều cô đơn vắng,
Một đêm hội ngộ đầy…
Một trận bão, ông lão vung chài vật lộn.
Một hành trình hanh hao, nghịch ngạo người nuốt chửng người.
Một giấc mơ còn hơn cả trẻ thơ, người giương buồn đỏ thắm.
Một bước vào đời, hải âu rời kẻ khác loài nuôi nấng.
Pháo đài, bờ đá, người còn hát trên non cao,
Thơ chảy vào biển, người dõng dài nhìn ra biển,
Ngoài kia là bầu trời…
Của cô bé, của cô gái, của người phụ nữ, của người vợ và cụ già góa bụa
Của cậu bé, của chàng trai, của người đàn ông, của người chồng và ông lão bạc đầu.
Tất cả đều mặn.
Mặn đi mặn lại. Trên chuyến hành trình tôi.
Và trên cuộc đời tôi.

Tôi muốn làm một cốc nước muối. Hoặc bất kì loại dung dịch gì có thể bốc hơi và ngưng đọng. Để sau mỗi ngày, cốc tôi lại rỗng. Nước bỏ đi. Còn lòng tôi thì thêm đặc. Cốc nước tôi là đất thấm, ngấm cho đầy, ngấm cho thành tinh hoa. Loài người sẽ không nhìn tôi mà phán xét. Loài người sẽ nhìn cây cối lớn trên tôi.
Một lúc nào đó, ta giật mình thấy người đổ yêu thương vào ta. Và ta lại thấy mình day dứt. Vì yêu thương nhiều mà tim ta lại hẹp, vì vẫn tiếc ngần một sự cứng cỏi cô đơn hay thấy mình không xứng? Thế mà ta mong mình làm một chiếc cốc rỗng. Nếu thật là cốc rỗng… thì đã chẳng biết đến chối từ. Ngấm dần những yêu thương, rồi ta sẽ trưởng thành, trưởng thành để thực sự sống khôn ngoan.