Saturday, October 5, 2013

KHI NGƯỜI LỚN CÔ ĐƠN

Đứa trẻ nào cũng mong mình mau chóng lớn lên.
Lớn- để trở thành bác sĩ, kỹ sư, thành doanh nhân này nọ,... oai phong như người lớn bây giờ ấy
Lớn- để thích ăn gì thì ăn, thích đi đâu chơi cũng được, mà chẳng bị bố mẹ cấm đoán, không cho.
Người lớn- lại còn được đi du lịch đây đó, xem bao nhiêu thứ hay ho, mà trẻ con thì chẳng bao giờ được đi một mình.

Ấy thế mà, người lớn nào lại cũng chỉ mong mình được bé lại. 







Một thành phố rất lớn
Ánh sáng xanh đỏ tràn trên khắp nhưng con đường
Những tòa cao ốc sáng trưng. Rực rỡ và sừng sững
Tiếng xe cộ ầm ĩ. 
Tiếng cười nói lao xao.
Tiếng đá trong những cốc trà vỉa hè va vào nhau cốc cốc

Thành phố choáng ngợp và kiêu sa!



Một góc nhỏ
Trong một quán cafe mộc mạc và khiêm nhường
Có một tâm hồn đang đi lạc.
Có một đôi mắt đang đượm buồn.
Có một ly đen đặc không đường đang nguội ngắt

Đó là khi
Người lớn cô đơn!





Người lớn có cả một gia đình, có cha, có mẹ, có anh chị ấm áp. Được những người thân yêu quan tâm và nâng đỡ, luôn dang tay đón Người lớn trở về.

Người lớn có nhiều bạn bè, cũng có lắm cả mối quan hệ. Họ vẫn tươi cười, trò chuyện hàng ngày. Có những người bạn thân sẵn sàng ở bên mỗi khi Người lớn gặp điều gì khó khăn, bất trắc, hay đơn giản chỉ là chút u sầu.

Người lớn đang sống trong một thành phố quá rộng và dài.
Rộng bởi những thứ xa hoa và dài bởi bức tường nào đó ngăn cách mọi người với nhau lại
Có biết bao người xung quanh, vẫn ngày ngày mỉm cười và sống.

Chỉ là...

Có những lúc cảm thấy rất buồn...
Và lạc lõng
Giống như bị bỏ lại trên thế giới này
Một mình
Và đơn độc!

Không biết gọi cho ai hết!
Không thể
Và cũng không muốn nói cùng ai
Vì lòng tự trọng quá cao
Hoặc vì ngôn từ không đủ sức diễn đạt
Hay tại có những chuyện chỉ muốn giữ một mình

Dù vẫn có rất nhiều người ở đó
Nhưng người lớn vẫn cô đơn!

                                                              **********************************************

Dù có cô đơn
Dù có lạc lõng
Nhưng chỉ là trong khoảnh khắc
Và cảm giác bám lại lâu bền

Vì Trái Đất vẫn quay
Và vì con người ta ngày ngày vẫn phải sống
Nên dù Người lớn có cô đơn đến mấy
Vẫn cứ phải mỉm cười!






"Là vì tôi cô đơn giữa đường phố thân thuộc
Là vì tôi hôm nay cô đơn giữa đời trôi
Rồi có những đêm mưa
Nằm nghe câu ca rất xưa
Từ radio phát lên, nghe thật buồn
Người lớn cô đơn, tự mình trong bao nghĩ suy
Ngồi bên ai sao thấy riêng tôi quạnh hiu"

Giật mình rồi yên bình với cú rơi

Chống chỉ định với:
-          Người đang buồn
-          Người đang cần tìm cảm hứng
-          Người đang bận rộn
-          Và cả người đang có nhu cầu LẮNG NGHE tâm sự CỦA NGƯỜI KHÁC.
Có lẽ, tôi nên set private cho bài viết này, vì tôi viết, chỉ với mục đích trút hết lo lắng, mệt mỏi và hoang mang của mình. Tôi không có nhu cầu lắng nghe, không có nhu cầu phản biện, không có nhu cầu lôi kéo một ai về phe mình. Bất giác, tôi nghĩ mình hiểu được tâm sự của những người điên và những người say. Mỗi ngày, ở đâu đó, có những con người chỉ đi một mình, hoặc lạc lõng giữa đám đông lơ đãng. Họ cứ nói, nói liên tục, mặc kệ sẽ có ai nghe, thậm chí là có ai thấy mình hay không. Nhưng, như tôi hi vọng mình có thể thoát khỏi bế tắc sau khi trút được hết mọi điều vào câu chữ, những người ngoài khuyến cáo chống chỉ định của tôi, họ vẫn có thể tiếp tục đọc.

Chào bạn, người đang lạc vào tình trạng giống tôi.
Tôi bật Mocking Bird khi viết cái entry này.
Trước đây, tôi không nhận mình là một người sống bi quan, tôi luôn phản biện với mọi người rằng họ đang nhầm lẫn giữa bi quan và thực tế. Việc lường trước những nguy cơ, những tình huống xấu nhất nơi mỗi sự kiện, sự việc và chọn lựa không phải là bi quan. Nó giúp người ta tỉnh táo, biết cân nhắc, thận trọng. Và như thế, khả năng thành công sẽ cao hơn. Vậy mà, trong lúc bất đắc, tôi đành phải thừa nhận, có lẽ đó chính là biểu hiện thực sự của thói bi quan.
Thật sự là tôi đang bi quan. Nó bắt đầu bằng việc tôi thường xuyên nói KHÔNG hơn là nói CÓ. Tôi lười biếng hơn là chăm chỉ. Tự dưng, tôi có những ước mơ đáng đánh như là ngủ hết một ngày dài, bỏ thành phố chạy đi xa, để chỉ ngồi nhìn sóng dạt vào bờ và nghe tình ca của gió. Nói về tính nhân văn hay cái gọi là «danh sách những điều nuối tiếc của bạn trước khi chết », thì có lẽ tôi nên làm thế. Không ! Nó đáng đánh, bởi tôi đã có những ngày quá sung sướng mà hưởng thụ rồi. Tôi đã làm chứ không phải chưa từng làm. Tôi không có nuối tiếc. Một lần không làm thì đành, chứ ngày nào cũng làm thế, hóa chẳng thành thảm họa hay sao ? Người ta nên làm việc và nghỉ ngơi, không phải chăm chăm đi tìm sự nghỉ ngơi trong công việc. Mà sao, hay lại phải cần thế. Người ta bảo: “Don’t work hardly but work smartly” đấy thôi!
Với tôi, ngày trở gió thường là ngày không bình thường. Ít nhất là trong hai, ba năm trở lại đây. Thường sẽ là những ngày tưởng rất bình yên, gió cực kì mát, trời nắng cực kì lành, bạn bè cực kì hiền, nhưng tâm trạng tôi sẽ bắt đầu muốn đổi gió. Là những ngày nghe nhạc thiền sẽ thấy lòng rối bời và run rẩy thêm, đành thôi miên não bằng rap hay rock. Không buồn, cũng chẳng vui, chỉ là không biết sắp xếp những xáo trộn vào đâu. Rồi cũng là những ngày lười. Sao nhỉ? Tôi sẽ ngồi hít hà cơn gió mát, tưởng chừng như đó là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời. Rồi tôi sẽ ốm lăn lóc một trận nhớ đời, sẽ buồn vật vạ như một kẻ đang vô cùng chán đời, rồi tôi sẽ ngồi nghĩ nghĩ, gõ gõ viết viết thế này đây. Những lúc thế này, tôi lại mong mình được làm nhà văn ghê gớm. Không biết bao nhiêu lần, lòng tôi lại dấy lên cảm giác chết mê chết mệt với những con chữ. À, hay chẳng phải nhà văn đâu, tôi nên đi làm nghề biên kê tác phẩm cho nhà văn ấy, hay là báo cáo viên hội nghị, hay đơn giản là tham gia vào lớp tập chính tả trên máy tính ở các giảng đường văn chương. Tôi chỉ muốn đôi tay mình có việc làm, một cách thụ động, không cần trăn trở nhiều như một nhà văn. Như cái cách các nhà văn hay mô tả về đời sống tẻ nhạt của mình, nhất là những nhà văn trẻ đương thời: giam mình trong căn hộ (hoặc chật hoặc rộng, tùy điều kiện mỗi người), nghiền ngẫm một thứ gì đó gây nghiện (như rít thuốc, như rượu, như vừa viết vừa bốc dâu tây hoặc bắp rang bơ, hay nghe một bài hát – kiểu rock và rap, hay thưởng một cốc cà phê hoặc trà. Đấy trong số gây nghiện cũng có thứ tốt và xấu. Nghiện ngập không phải là xấu, vấn đề là cái ta đang nghiện ngập đấy sẽ ảnh hưởng thế nào. Hay thật ra, cái gì một khi đã đi quá giới hạn, khiến con người ta nghiện ngập rồi cũng đều xấu như nhau? – Tùy bạn. Câu trả lời của tôi, vẫn là giả thiết đầu). Những nhà văn ở đó và tạo ra thế giới của riêng mình. Điều đó gần như đúng với mọi công việc sáng tạo nghệ thuật. Bạn có một cái xưởng, cái xưởng như một cái tổ, cho đứa con tinh thần của bạn chào đời. Tận quy, người ta chỉ có thể sáng tạo khi đơn độc là đúng. Dù đúng vài phần, đúng hoàn toàn (tùy theo đặc trưng của mỗi công việc) nhưng chắc chắn là luôn luôn đúng. Những sự thể và con người tương tác với bạn chỉ tạo cảm hứng cho bạn mà thôi, họ chưa bao giờ cùng bạn tạo nên một cái gì đó. Thậm chí, nói một cách cực đoan, với một sản phẩm hợp tác, vẫn có thể phân biệt rạch ròi, ai đã làm gì, phần gì thuộc công ai. Bởi vậy, đừng bao giờ đánh đồng người đóng thế và diễn viên chính, người soạn nhạc và người viết lời, người chuẩn bị nguyên liệu và người nấu bếp, người lên ý tưởng và người thực thi. Tôi thấy, họ không đáng để bị đánh đồng như thế. Mỗi người có một công riêng, có một niềm tự hào riêng!
Tự dưng, tôi phát sợ với những thứ được xem là CÓ VẺ HAY và những thứ GÂY CẢM HỨNG. Không có đam mê là một điều đáng ngại. Có đam mê rồi, hiểu ra được theo đuổi đam mê thực sự không dễ dàng không phải là chuyện đáng ngại nữa, mà có khi phải là đáng sợ thì đúng hơn. Tôi không thích cam kết, bởi với tôi, cam kết là một thứ mang tính lâu dài, tôi thì thường chẳng kiên trì nổi. Hơn nữa, cam kết mang tính quy kết, mang tính khép, nó buộc chứ không đề nghị con người ta tuân theo. Tạm thời, trong những lúc ít niềm vui với cuộc đời thế này, nên tạm lánh những thứ nghe có vẻ hay và những thứ gây cảm hứng kia đi. Dấn thân vào, và phát hiện ra sau cái mặt tiền đầy hoa là ngôi nhà ma đáng sợ... Cũng chẳng đến mức đấy đâu! Có điều, tưởng bở thực sự là một điều đáng sợ. Mặc kệ mọi can ngăn cũng là một sự nguy hiểm. Đến một lúc nào đó, ta mới hiểu cái gọi là khó khăn ấy, thực sự khó khăn đến mức nào. Đến một lúc nào đấy, ta phải chấp nhận sự thật rằng, mình đang rơi, mình đang ở trong hõm tối, mình “đang chết ngắc” thật rồi. Thật may mắn cho ai không phải trải qua những bế tắc ấy. Nhưng bạn biết không, mọi thứ đều gây nghiện từ những bế tắc ấy. Nhà thám hiểm, càng chịu nhiều thử thách, họ càng say mê. Doanh nhân giỏi thì say mê với những phi vụ khó. Ngay cả những cô cậu học trò, càng giỏi, họ càng ham mê với những bài toán khó, những vấn đề khó, hơn là thỏa lòng với những con điểm 10 giản đơn. Hãy xem “Nhiệm vụ bất khả thi” và những bộ phim hành động nhiều phần thì biết, có lần nào mà không sống dở chết dở đâu, thế mà… chắc phải gọi là số phận nhỉ, hay cái chất nó đã ăn vào máu, bị buộc nhảy vào cuộc hoặc đôi khi là họ không đành làm ngơ. Cũng có thể nói rằng, thế mới có tiếp phim mà xem chứ! Ừ, cách nghĩ nào cũng đúng cả!
Tôi lại một lần nữa làm người cực đoan. Mọi người đều cổ vũ cho sự đa dạng, ăn uống đa dạng, chơi bời đa dạng, du lịch khắp năm châu. Đời đủ hương đủ vị mới là đời, sống phong phú nhiều mặt mới gọi là sống. Thế mà có khi nào, chính cái sự phong phú và đa dạng ấy làm phiền chúng ta không? Nếu ai cũng vóc dáng như ai, ai cũng tài năng như ai, ai cũng ăn mặc như ai, ta sẽ chẳng bao giờ phải tốn thời gian đi ghen tị với người khác. Nếu ngày nào cũng ăn, uống cùng một món, ta sẽ chẳng bao giờ đau đầu khi ra chợ, vào siêu thị, hay đứng trước tủ lạnh nhà mình. Chỉ là đôi lúc thôi, sự đa dạng làm chúng ta mệt mỏi. Hệt như cái cách sự nhàm chán khiến chúng ta than phiền vậy. Vậy đấy! Càng ngày tính tôi càng khó ưa, khó chiều, khó sống, miệng lưỡi lươn lẹo, đầu này nói được thì đầu kia cũng chẳng tha. Buồn lòng! Hoặc không chừng, lại là dễ dãi hơn cũng nên? Tùy cách nghĩ.
Lựa chọn luôn là một việc khó. Ngay cả việc lựa chọn nói có, lựa chọn một thái độ sống lạc quan. Thật khó để mà nói: “Tôi làm được!”, thật khó để cười trước tình cảnh khó khăn. Thật khó để khi đầu óc và chân tay bải hoải, ráng lao ra khỏi giường bệnh, cười một cái thật tươi, và vận động cho tinh thần được ít phần sảng khoái. Thật khó để dậy sớm, khó để vui tươi với mọi người, khó để nhấm nháp một món ăn ngon, khó để khoác vào người một chiếc áo đẹp. Đôi khi thế đấy, mọi điều tốt đẹp bày sẵn ra đấy… còn ta thì thấy thật khó để đưa tay ra lấy. Việc khóa tay chặt khư khư trong túi áo nó cũng mệt mỏi vậy? Hay tại quen rồi, tay cũng đến lúc muốn bại liệt rồi, nên ta chẳng còn cảm giác mệt nữa? Chỉ cần một sự liều mạng để sống tiêu cực, nhưng cần rất nhiều dũng cảm để sống tích cực. Tôi đọc một bài viết trên mạng, về những cô gái mạnh mẽ. Và tôi cảm thấy như bản thân đang chết yểu với cái đổ vỡ của sự mạnh mẽ ấy. Thật ra, không có gì buồn hơn một thái độ sống bi quan!
Sau những giằng co suy nghĩ, thì tôi đang dần cân bằng bản thân được rồi. Quá trình tìm thấy sự cân bằng, đó chính là đi tìm một đối trọng vừa đủ với những điều mình đang có. Nhất là với nỗi buồn, hãy đi tìm một đối trọng vui tương đương. Đôi khi, cũng cả với sự vui (trường hợp của sự vui quá đà – hay trần trụi hơn là cái gọi là thác loạn), ta lại cần tìm một nỗi buồn quá đà tương đương. Tôi định hỏi bạn, rằng: “Bạn biết không?”, nhưng hình như nó hơi quá tầm. Thế nên, tôi chỉ nói với tôi rằng, vấn đề không nằm ở việc chấp nhận cái khó khăn trước mắt, mà là, chấp nhận sự thực rằng: Cái khái niệm, cái tình huống khó khăn đấy, nó luôn tồn tại. Hoặc là xuất hiện càng ngày càng dày đặc hơn, hoặc là với mức độ càng cao hơn. Từ bỏ, chính là chấp nhận kết thúc. Kết thúc không đáng, thực sự là vô cùng cay đắng. Trân trọng bản ngã là ngôn từ của kẻ cá nhân, còn tôn trọng giá trị bản thân là ngôn từ của người sống khách quan… như nhau vậy!

 
Kết: Tạm hết chán đời! Bao giờ chán đời lại than thở tiếp. Cũng vui! Mỗi lần than thở, lại được thêm một mớ triết lý! Ha ha. Nào bạn tôi, đã tươi lên được tí nào chưa?
Và...
Tôi không ngợi ca sự chữa lành thần thánh của việc viết lách. Đơn giản chỉ là... bạn hãy làm gì đó, giúp bạn giải tỏa và trút bỏ hết nỗi lòng mà thôi. Hãy thật thà trút bỏ, giãi bày... cho bằng HẾT.
P.S: Nhân tiện khoe cái câu mới cập nhật trên cửa nhà. Tôi hết "Về miền đồng cỏ..." rồi. Bạn thấy đấy, ảnh đại diện là ôm tim như muốn khóc, ảnh nền thì mặt lại hứng mưa cười xòa. Đấy! "Tôi... vừa khóc vừa cười... như đồ dở người. Triết lí sống cân bằng của tôi đấy!"

Một thoáng suy nghĩ về sống nhanh




Cách đây bảy, tám năm với trẻ con chúng tôi điện thoại di động, máy tính hay mạng internet là một thứ gì đó quá xa xỉ, và trong suy nghĩ bé nhỏ ấy đã từng mặc định rằng mọi thứ đó chỉ dành cho nhà có tiền hoặc tài giỏi ghê lắm mới biết sử dụng. Thế rồi một ngày, ba tôi đem về một cái máy, ông gọi nó là “Cục gạch đen trắng” và đó là lần đầu tiên tôi được tiếp xúc với một chiếc điện thoại di động, khoái chí tới mức đòi bằng được ôm cái  điện thoại chơi trò Rắn cả ngày. Cái cảm giác vừa hân hoan, vừa tò mò ấy là thứ mà tôi không còn tìm lại được, ngay cả về sau này dù được tiếp xúc với nhiều chiếc điện thoại  xịn hơn rất nhiều với cục gạch ngày xưa. Hồi ấy mạng điện thoại cũng không được phủ rộng như bây giờ, có cái điện thoại mà những ngày từ sáng đến tối chẳng thấy đâu một vạch sóng nào.
Thế mà chớp mắt một cái thời gian trôi cũng thật nhanh, bây giờ chiếc điện thoại cũng chẳng còn là thứ xa xỉ quá như lúc trước, mạng internet cũng được kết nối và lan rộng ra khắp thế giới. Mọi thứ quay cuồng trong đổi mới, hiện đại và công nghệ số, cuộc sống của con người vì thế cũng không ngừng nâng cao hơn, đặc biệt là về vật chất. Nhưng lòng người có khi nào thỏa mãn được bản thân, đã có đầy đủ thì lại càng cố gắng muốn được dư thừa. Cho nên có một số người tồn tại nhanh lắm, họ lao vào cái vòng danh lợi bon chen, họ quên đi mục đích sống và đam mê khởi nguồn, họ gò ép bản thân vào những khuôn khổ cứng nhắc như cỗ máy, họ bàng quan và thờ ơ với cả xã hội giữa con người với con người này. Vì họ đâu có sống, họ chỉ đang tồn tại thôi, mà tồn tại chỉ là sống một nửa, sống không tròn cuộc đời.
Nếu như Xuân Diệu từng có cái sống gấp gáp cho tuổi trẻ, sống hết mình và sống để hưởng thụ thì họ lại hoàn toàn khác. Cái sống gấp và sống nhanh của họ là vì sợ mình bị tụt lùi, sợ mình bị đẩy xa, sợ mình kém cỏi cho nên chẳng bao giờ họ nhận ra giá trị của việc Dừng lại, chẳng bao giờ nhận ra giá trị hạnh phúc đến từ những điều nhỏ bé của cuộc sống. Họ tự cho mình cái quyền sống phí hoài tuổi xuân bởi những lao lực bon chen, bởi những cám dỗ u tối của đồng tiền, mà quên đi mảnh đất khô cằn trong tim mình cũng đang cần được tưới bởi những yêu thương và ngơi nghỉ. Ừ, làm sao họ có thể nhận ra những điều ấy khi bản thân chưa một lần muốn nhìn lại,tồn tại như thế liệu có đáng ?
Bạn đã bao giờ thử nhìn cuộc sống của những đứa trẻ bây giờ chưa ? Các em bây giờ được tiếp cận với những thứ tân tiến và hiện đại nhất nhưng lại quá nghèo được vui chơi thực sự. Các em tài giỏi hơn chúng tôi, các em luôn phải nướng mình cho trường lớp, cho những lò luyện học, nhưng đến khi hỏi về ước mơ lại lúng túng không thể trả lời. Cuộc sống ấy cũng là một kiểu sống vội vã, sống gò ép chẳng khác gì như một con rô bốt đã được lập trình sẵn vậy. Nhưng các em không có lỗi, máy tính hay internet cũng không có lỗi, lỗi lầm    thuộc về những người lớn, những người đang áp đặt chính cách sống sai lầm của mình cho con cái. Thời đại của chúng tôi hay những người lớn hơn tôi của nhiều năm về trước, tuy so vật chất và điều kiện không được đầy đủ như các em bây giờ, nhưng đổi lại về mặt giá trị tinh thần mà chúng tôi có được lại phong phú hơn các em rất nhiều. Tôi không trách, và cũng không có quyền trách ai , tôi chỉ cảm thấy buồn, vậy thôi!

Lời kết: Bạn ạ, mỗi người trong chúng ta ai cũng có những cách sống, những lựa của riêng mình, tôi chỉ hy vọng rằng mỗi sự lựa chọn ấy sẽ là đứng đắn, sẽ là tốt nhất cho mỗi người, bởi vì ta đang sống cuộc đời của chính ta chứ không thể đi thuê ai đó sống thay phần đời của mình được. Đừng để thời gian trôi đi mới lại cảm thấy hối tiếc về những thứ mình đã làm, con người có máu thịt không phải gỗ đá, con người có suy nghĩ tình cảm không phải thứ vô tri giác. Vậy nên hãy thôi biến bản thân thành những cái máy lao điên đảo về phía trước bỏ mặc những giá trị tốt đẹp của cuộc sống bạn nhé!

Khi em chán anh

Anh à! Nếu một ngày nào đó em quay lưng đi, bỏ mặc anh với bao nỗi đau oằn thắt nơi con tim thì xin anh đừng cố níu giữ em ở lại. Hãy để em đi, bởi một khi em trở nên vô tình thì yêu thương nơi em đã chẳng còn dành cho riêng anh nữa. Đó là lúc anh nên học cách quên đi người con gái như em.
Em, với quá khứ ngổn ngang và bao cuộc tình dang dở mà chính anh cũng đã được biết. Bản chất của em là thế đó, yêu tự động tìm đến với người ta, chán sẽ buông bỏ mà chẳng cần nghĩ suy hay luyến tiếc điều gì.
Tất cả những người đã đi qua cuộc đời em hay nói đúng hơn là chính em đã vứt bỏ những người bạn đồng hành ấy giữa chặn đường tìm đến đích của hạnh phúc. Nồng nàn có, say đắm có, đắng cay, mật ngọt đều có nhưng một khi em đi thì sẽ xóa sạch tất cả mọi thứ nơi lòng ngực trái của chính mình. Duy nhất chỉ có một người mãi tồn tại ở nơi đó dù em đã cố rất cố để làm mờ hình bóng ấy đi. Vì thế nếu một ngày nào đó em từ bỏ anh thì cũng đồng nghĩa với việc mọi thứ thuộc về anh em đã chẳng còn nhớ nữa.
Vì thế nếu một ngày nào đó em từ bỏ anh thì cũng đồng nghĩa với việc mọi thứ thuộc về anh em đã chẳng còn nhớ nữa.
Đôi khi em cũng tự cười chính em, tự khinh rẻ và sỉ vả mình là kẻ vô tâm và tàn nhẫn, nhưng biết sao được anh, vì đó là con tim em, một khi nó đã ngừng yêu thương thì em chỉ còn cách gật đầu chấp nhận, và nếu cứ cố ép bản thân thì có khi còn gây nên thương tổn cho cả hai.
Ừ, thì bây giờ em yêu anh, nhưng không chắc đó sẽ là một tình yêu thiên trường địa cửu như anh đang nghĩ và mường tượng mong chờ. Nên anh đừng đặt hết niềm tin nơi em, đừng trao tất cả yêu thương mà anh có cho một người không xứng đáng để rồi phải ân hận.
Cũng chẳng thể chắc chắn rằng cuộc tình này của chúng mình rồi sẽ đi về đâu, sẽ là một kết thúc hoàn hảo hay sẽ lại là một cuộc tình dang dở như bao cuộc tình mà em đã một thời thiết tha trước đó. Nhưng em sẽ yêu anh nồng nàn nhất khi còn có thể, sẽ thêm mật ngọt men say để bao người phải nhìn vào đó rồi hờn ghen, sẽ nâng niu và vun vén cho yêu thương khi nào nó vẫn đang còn hơi thở và sẽ nắm lấy bàn tay anh khi nhịp đập con tim em còn hối hả mỗi khi gần.

Hãy yêu và hãy hiểu cho anh em nhé!

Anh bao giờ cũng bảo mình là người chân thành, biết quan tâm, lo lắng rất mực cho người yêu, nhưng hóa ra không phải thế, lời hờn dỗi, trách giận, trách yêu nơi em làm anh phải nhìn lại chính mình. Anh chẳng hoàn hảo, chẳng chu đáo mọi việc như mình nghĩ, xin lỗi em vì điều này…
Em bảo rằng em yêu anh qua câu chữ, lời văn vì trên đó anh là gã đàn ông si tình, chân thành và có gì đó khù khờ khi yêu. Anh của thực tế chẳng khác trên câu chữ là mấy, vì mọi xúc cảm, tâm tư nơi mình luôn được anh dàn trãi trên con chữ, chỉ có điều anh vẫn còn đó sự hời hợt và vô tư để đôi lúc khiến em phải buồn. Yêu em, anh dành cho em thật nhiều lời có cánh, viết cho em những tạp văn lãng mạn, bóng bẩy để thể hiện tình yêu của mình mà nhiều người khi đọc bảo rằng anh bay bổng, văn vẻ quá lời. Anh biết, sẽ có người bảo anh chót lưỡi đầu môi, khéo nịnh, khéo yêu bằng văn thơ, nhưng tất cả là một tình yêu thực sự tận đáy lòng anh, và có lẽ em đủ lí trí để nhận ra.
Em bảo rằng anh không yêu em như lời anh đã nói, và tình yêu trong anh vẫn nhỏ bé lắm, chưa đủ lớn để có thể vì em mà làm tất cả, thoảng buồn, anh lặng lẽ hỏi chính mình. Anh biết… Anh vẫn còn đó ghen tuông, ích kỉ của một người đàn ông bình thường. Anh vẫn còn đó sự hồ nghi tình yêu em dành cho anh khi người cũ quá ứ sâu đậm nơi trái tim em. Anh vẫn sợ sệt em rời khỏi vòng tay anh khi tình yêu mình bỗng nhạt, bỗng phai. Anh vẫn còn chút gì đó tự ti khi trên tay anh chưa có gì, anh lo lắng, e dè vì không cho em một cuộc sống đủ đầy như bao người. Nhiều, nhiều lắm nỗi lo em à, nhưng yêu em, anh sẽ bảo mình cố gắng để đi về phía trước, để có thể tự tin nắm chặt tay em trước tất cả mà bảo rằng: anh yêu em, anh sẽ cho em một cuộc sống thật trọn vẹn nhất có thể.
Ừ thì đôi lúc anh đã quá ư vô tư, lơ là mà quên mất rằng người con gái nào cũng muốn được người yêu ân cần yêu thương, lo lắng, yêu anh, hiểu anh, em cứ hờn, cứ dỗi nhưng đừng để điều đó thành một vết hằn em à.
Ừ thì đôi lúc anh ngốc nghếch, khờ khạo như một đứa trẻ cần được chỉ bảo mà quên mất rằng người con gái nào cũng muốn được một bờ vai vững chải chở che, săn sóc. Anh lắm lúc đã như thế, nhưng anh sẽ là một người đàn ông mạnh mẽ bên em, sẽ yêu thương em thật nồng nàn, sẽ dang rộng vòng tay để em luôn cảm thấy an lòng khi bên anh, sẽ thế đấy em.
Yêu em, anh sẽ cố gắng, sẽ phấn đấu thật nhiều cho ngày mai vì em, vì cả chính anh, nên em hãy tin vào tình yêu của chúng mình dù sỏi đá, dù gập ghềnh, nhưng đằng sau đó anh tin chúng ta sẽ hạnh phúc.
Em…
Anh yêu em…
Em…
Hãy lắng nghe lời con tim anh nói, và hãy hiểu cho anh em nhé!

Nghe mùa một chút điêu linh

Một ngày qua chỉ đơn giản như lật cái bàn tay, ngửa là sáng, sấp là tối… vậy mà từng giây phút nó trôi qua lại không phải đơn giản chỉ có thế. Ở đó, những bắt đầu của cuộc sống từ những tiếng oa oa trẻ nhỏ, cái kết thúc đời người trong tiếng khóc đưa ma. Và… cái khoảng trống giữa hai điều đó mới thật thăm thẳm: yêu thương, thù hận, nhục vinh, sự thật và lừa dối… những thứ ấy cứ như sóng túa lên suốt triền đời, làm thành một cơn mưa vừa tráng lệ vừa hoang vắng - vũ khúc nhân sinh dưới ánh dương tà.
Ảnh minh họa

Và thế là một bóng ngày nữa đã tắt. Trong tiếng than thở của loài trùng đêm trái đất không ngừng rơi những giọt mưa nước mắt, lã chã trên lá, trên hoa và tràn vào giấc ngủ người. Trong giấc người mệt mỏi lại lầm tưởng đó là những giọt mơ nên cứ thế tha hồ mà mộng và mị…
Mọi thứ đều hiện diện ở nơi đây, trong cái màn đêm tăm tối này, và dù có được thắp lên bằng một ánh trăng thì tất cả vẫn cứ nhập nhòa vào nhau như chính cái bản tính trong mỗi con người.
.
Từ trên miệng vực này nghe thấy tiếng hân hoan của quỷ dữ, tiếng rên rỉ của bản thể và đôi mắt hiền từ nhưng rất xa từ Đức Phật… Chợt nhớ ra một câu hát nào đó: "Phật đã bỏ loài người, Chúa đã bỏ loài người…" Nên trên con đường hành hương về thế giới bên kia có một nỗi hoang mang vô biên hiện diện trong từng mỗi tế bào. Nhưng tôi phát hiện ra hình như loài người lại vô cùng thích thú cảm giác này. Nói chung loài người luôn là loại động vật lưỡng cư giữa hai thế giới thiên thần và quỷ ác với năng lượng sống là sự sợ hãi và do dự.
.
Lúc này trong bóng đêm mờ mờ, có một làn gió lạnh buốt luồn qua tháng Tám. Những bóng cây khi chụm khi tản như đang bàn luận hay mặc cả điều gì đó với bóng đêm thâm u, con chó nhỏ vừa mua ở chợ hồi sáng qua quay mõm ra ngõ sủa vào đám cây lá đang xầm xì (chú ta có vẻ rất nhanh quen nhà và nhận thức được bổn phận). Giá như loài người có chút linh giác của loài chó thì có lẽ chẳng bị mù lòa trước thế giới ma quỷ và không luôn tự nát mình trước những hình thù do bóng tối tạo nên.
3h sáng, tiếng xe gắn máy của những người đi chợ sớm, giấc xóm làng còn đang bồng bềnh trong sương mù tháng Tám… Tôi cố nhắm nửa con mắt để ru mình vào giấc ngủ, nhưng tiếng xe gắn máy và buổi chợ sớm làm tôi không thể…
.
Cuộc sống là thế, tôi có thể không cần, nhưng nhìn những gương mặt bé thơ đang hồng trong giấc ngủ thì loài người không thể ngủ. Có thể ngày nào đó tôi và bạn sẽ làm mọi thứ, kể cả những điều xấu xa nhất mà ta không thể nào ngờ được. Chính lúc này tôi bắt đầu kính yêu cái sự sợ hãi và do dự cùng với sự mù lòa của loài người (cái để phân biệt với loài chó)
.
Và rồi một ngày mới lại bắt đầu. Trong những tia sáng mặt trời soi trên mặt của những người qua đường thấy ánh lên sự sợ hãi và do dự. Thấy rõ dưới mặt ngày sự đồng phổ của nhân tính hiện lên qua tiếng chim ríu rít trên những tàn cây, qua tiếng trẻ bi bô đến trường. Ôi chao! Có lẽ nào ban mai lại bắt đầu từ đêm tối (và ngược lại) và đời sống cũng bắt đầu từ đó điêu linh…
.
Bỗng chốc tôi chẳng hiểu gì, chẳng biết mục đích của mình là gì nữa. Những cuốn sách, những giáo điều, những hẹn hò hò hẹn, những vân vân bắt đầu cháy trong đầu tôi và cuối cùng còn lại một nhúm tro tàn, rồi những tàn tro ấy lại bay theo cơn gió sớm mùa Thu lẫn vào những tán cây xanh, những con mắt lá xanh leo lẻo như mắt trẻ…
.
Ghi lại những chút này, cũng là để ngày đi qua (dù đơn giản như lật bàn tay ngửa bàn tay hay thăm thẳm như chuyền hành hương của loài người) thêm một chút sắc màu… và nghe tôi bên mùa thêm một chút điêu linh.

Thursday, October 3, 2013

Dù rằng không của riêng em

Ảnh minh họa
Dù rằng không thể của riêng em. Anh là anh của những lo toan ngày thường, gánh vác hết bao phần mệt mỏi của em, của anh, và của cả những nỗi niềm khác nữa. Nếu có hối tiếc những ngày đã qua, chỉ là hối tiếc tại sao em đã không cảm thông và yêu thương người nhiều hơn trong quay cuồng cuộc sống, chỉ hối tiếc vì lòng ích kỷ quá lớn lao mà quên đi mất thời gian chẳng chờ đợi ai bao giờ. Chỉ là tiếc phút giây ấy ở bên anh sao vòng tay em lại lơ là vài phút.
Ở một nơi nào đó anh có như em, ngồi nghe tiếng chim hót bên cửa sổ và nghĩ về người em yêu thương nhất. Ngoài kia mây đen dường như sắp giăng kín trời, cũng chỉ có một con đường trước mặt quanh co... Và vì chúng ta đều không có lựa chọn bất kể em yêu anh nhiều hơn tất cả những gì em có thể biết. Những nỗi đau trong thời gian qua làm em có thể thấy rõ tóc em có thêm vài sợi trắng. Có là gì so với những vất vả của anh đâu. Nỗi nhớ của em đơn giản là sự ích kỷ không giới hạn.
Xa không có nghĩa là đã hết. Em luôn tin rằng ở nơi ấy anh được bình thản khi em trả lại cho anh quãng thời gian em đã lấy. Ngày hôm nay, ngày mai... sau này nữa, anh sẽ sống hạnh phúc và tìm được một người con gái nguyên vẹn yêu anh thật lòng, dù tình yêu ấy chỉ lớn bằng một nửa tình yêu của em dành cho anh, nhưng là sự hiện hữu bao bọc lấy anh và khiến anh đủ đầy, hạnh phúc. Và cũng vì tình yêu của em như mây, như gió, như trời mênh mông nhưng anh không thể chạm tay vào hay cảm nhận. Em là người không thể bù đắp cho anh những thiệt thòi đau đớn mà anh phải chịu đựng, em chỉ có những giấc mơ về anh thôi, giấc mơ về nụ hôn đầu tiên dịu dàng và tan chảy, giấc mơ về những tiếng cười và sự chờ đợi mỗi ngày. Dù rằng em có đi hai phần ba quãng đường về phía anh thì mãi mãi đôi cánh tay này cũng không thể cùng nhau siết chặt.
Yêu. Là mong cho người hạnh phúc. Dù con tim không ngừng đau khổ, dù nước mắt không ngừng tuôn rơi. Cảm ơn anh vì những ngày ở bên em, vực em dậy sau những ê chề mệt mỏi. Là hình bóng kéo em dậy trong giấc ngủ mơ mộng mị kéo dài, là cánh tay đã chỉ đường cho em khi trong cơn mê em lạc lối. Cảm ơn ai đó đã cho em quãng thời gian mà mỗi sớm mai thức dậy em đều thấy tràn ngập những yêu thương trong tim. Dù rằng không của riêng em. Thì hãy cứ cho em nghĩ về người như một con đường dài vắng bóng đầy cây xanh bóng mát chỉ có mình em dạo bước. Dù trước mặt là mây mù giăng kín lối. Xá chi trên đầu là nắng cháy hay mưa tuôn. Bất kể dưới chân là đá găm hay gai góc, trong mắt em cũng chỉ có một con đường.