Thursday, September 5, 2013

Có những yêu thương không được gửi trao

Tiếng khóc không vơi được nỗi sầu đâu em.
Nước mắt không đem lại chuỗi ngày ấm êm
Đừng buồn nghe em, đừng sầu nghe em,
Tình yêu đẹp nhất khi xa nhau còn thương nhau.
50 ngày. Tự hỏi tại sao tôi có thể kiên nhẫn để đếm từng ngày, từng ngày như vậy.
Tự hỏi tại sao nước mắt của tôi không thể rơi. Phải chăng nó đã cạn vì những tổn thương. Hay chẳng qua tôi chỉ cố tỏ ra mạnh mẽ không khóc. Hoặc không thì nước mắt đã chảy ngược vào trong, không đủ can đảm để rơi…
Tại sao niềm tin của tôi không vơi. Phải chăng tôi là kẻ si tình ngốc nghếch. Âm thầm lặng lẽ theo dõi, không thể quan tâm, không thể hỏi thăm, tất cả chỉ là im lặng. Tôi không thể ở bên lúc người buồn, động viên và chia sẻ. Chỉ biết cầu mong những điều tốt lành sẽ đến với người nơi phương xa ấy.
Tại sao cho đến bây giờ tôi vẫn cứ nghĩ cho người???!!! Vấn cứ lo lắng cho người từng chút một.... Đáng lẽ tôi phải hận, phải ghét người mới phải. Nhưng tình yêu tôi dành cho người quá lớn, quá nhiều nên tôi chỉ có thể yêu … yêu và chỉ có thể là yêu...
Nếu tôi có cơ hội “trả thù” thì…tôi sẽ bắt người trả nợ cho tôi bằng quãng đời còn lại của người. Người sẽ phải chăm lo cho tôi đến cuối đời….
Đời không như là mơ, nếu tình cờ gặp nhau xin cứ làm ngơ. Đời không như là mơ nên đời thường giết chết mộng mơ.
Tôi tưởng tượng ngày cưới của người nhưng cô dâu không phải là tôi mà là người con gái đó. Tim tôi quặng thắt, đau buốt. Ngày tôi nhận thiệp hồng của người tôi phải làm sao…. Vui vẻ chúc mừng tân lang – tân nương, chúc phúc cho 2 bạn. Và rồi khi đêm xuống gối sẽ ướt đẫm nước mắt…
Không yêu thì lỗ, mà yêu thì khổ. Biết là khổ là lỗ mà vẫn chọn khổ. Để bây giờ… biết trách ai ngoài trách mình đây. Không lẽ than thân trách phận rằng ông tơ bà nguyệt se duyên nhầm, mà quên cắt dây tơ hồng.
Nguyệt lão ơi, người đang đùa với con đấy sao! Có phải người đang thử thách sự kiên nhẫn của con....

Hiện tại là món quà của cuộc sống

Hãy tưởng tượng có một ngân hàng ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 đô la mỗi sáng. Tuy nhiên, phần sai ngạch của ngày này không được chuyển sang ngày khác. Mỗi đêm ngân hàng sẽ xóa hết phần bạn chưa dùng hết trong ngày.

Bạn sẽ làm gì... Dĩ nhiên là tận dụng từng đồng, đúng không...

Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như thế, đó chính là Thời Gian.

Mỗi sáng nó ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 giây. Khi đêm về, nó xóa hết phần thời gian bạn chưa kịp đầu tư vào việc có ích. Ngân hàng này không chuyển bất cứ khoản sai ngạch nào còn lại trong này và cũng không cho bạn chi trội.

Mỗi ngày bạn nhận được một tài khoản mới. Cứ đêm về phần dư lại trong ngày sẽ bị xóa. Nếu bạn không tận dụng được khoản gởi đó, người thiệt thòi chính là bạn. Không thể quay lại quá khứ, cũng không thể cưỡng lại “ngày mai”. Bạn phải sống trong hiện tại chỉ bằng khoản đã được gởi của chính ngày hôm nay. Vì vậy, hãy đầu tư thời gian của từng ngày một cách khôn ngoan để làm lợi nhiều nhất cho sức khỏe, hạnh phúc, và sự thành đạt của chính bản thân bạn.

Đồng hồ vẫn đều đều gõ nhịp, bạn hãy tận dụng ngày hôm nay.

Để hiểu được giá trị của một năm, hãy hỏi một học sinh vừa thi rớt.

Để hiểu được giá trị của một tháng, hãy hỏi một bà mẹ sinh non.

Để hiểu được giá trị của một tuần, hãy hỏi tổng biên tập của một tờ tuần báo.

Để hiểu được giá trị của một giờ, hãy hỏi người yêu nhau đang mong chờ được gặp mặt nhau.

Để hiểu được giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa trễ tàu.

Để hiểu được giá trị của một giây, hãy hỏi một người vừa thoát hiểm trong gang tấc.

Để hiểu giá trị của một nghìn giây, hãy hỏi chủ nhân của một chiếc huy chương Thế Vận Hội.

Hãy biết trân trọng mỗi phút giây bạn đang có trong tay! Và cần phải trân trọng nó hơn nữa khi bạn sẻ chia thời gian với một ai đó đặc biệt, đặc biệt đến mức bạn phải dành thời gian của mình cho người ấy.

Hãy nhớ rằng thời gian thì không chờ đợi ai cả.

Bạn bè thực sự là tài sản hết sức quý báu của bạn. Họ đem lại nụ cười cho bạn, động viên bạn vươn đến thành công. Họ lắng nghe lời bạn nói, cho bạn một lời khen tặng, và nhất là họ muốn thổ lộ tâm tình với bạn.

Hãy thể hiện cho họ thấy bạn quan tâm tới họ đến nhường nào.

Hãy gửi thông điệp này đến bạn mình.

Nếu bạn cũng nhận được một thông điệp như thế từ người khác thì bạn biết rằng mình đã có một vòng tròn tình bạn.

Ngày hôm qua là quá khứ

Ngày mai là một điều bí ẩn

Còn hôm nay là một món quà

Chính vì vậy mà người ta vẫn gọi

Hiện tại là món quà của cuộc sống!

BÌNH YÊN

Hạnh phúc hay không là do cách nghĩ của mỗi người. Sống đơn giản và nghĩ đơn giản làm con người ta thanh thản và nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Tôi có nhiều thời gian dành cho gia đình. Được cùng mẹ chuẩn bị những bữa ăn cho cả nhà. Những bữa ăn cơm cùng nhau vui vẻ. Cùng em làm những việc lặt vặt trong nhà.
Tôi có nhiều thời gian làm những việc mình thích, mình yêu. Những buổi ngắm bình mình với những làn mây, làn sương buổi sáng thật dịu mát. Là những tia nắng đầu tiên của ngày mới sưởi ấm tâm hồn. Là những buổi tối cùng trăng sao bầu bạn. Là những lúc ngồi co mình ôm gối ngắm mưa, những chiếc lá bay trong gió mưa, nước mưa bay tạt vào mát lạnh. Là những tiếng chim quành quạch líu rít, là những cánh chim bay trời cao…
Tôi có nhiều thời gian cho sức khoẻ của mình. Vẫn giữ thói quen dậy sớm. Những bài tập thể dục làm con người thoải mái hơn, giúp khơi dậy giác quan đã bị ngủ quên khi bon chen nơi phố thị. Sự tái nạp năng lượng cho 1 ngày yên bình.
Tôi có nhiều thời gian cho đứa em nhỏ. Cùng 3 đứa “trò” yêu mỗi chiều ê a tiếng anh. Cùng cười với những phát minh “chết người” của chúng, cách học sáng tạo và những chính tả trời ơi. Thấy yêu sao những thiên thần bé nhỏ của mình. Không buổi học nào là không có những tiếng cười sảng khoái.
Tôi có thời gian để học lại tiếng anh. Đi làm 2 năm là 2 năm không đụng đến tiếng Anh. Nhờ có lũ nhỏ mà sáng nào cũng dành 2-3h tự luyện tiếng anh. Dù rất căn bản nhưng thấy vui, những khi bất chợt nghêu ngao vài câu tiếng anh mà không hiểu mình đang “lảm nhảm” điều gì…
Tôi có thời gian để dành cho bản thân và những ước mơ nho nhỏ. Những ý tưởng được dịp phát huy, sáng tạo và cũng đầy táo bạo. Từng bước, từng bước…
Tôi phát hiện ra mức độ tự kỷ của mình cũng “nặng” lắm. Có lẽ thế nên về nhà được 2 tuần rồi vẫn chưa thấy chán, chưa thấy buồn, vẫn chưa muốn đi… muốn làm nhiều thứ hơn nữa….
Trân trọng lắm những giây phút này, hạnh phúc bình dị, cuộc sống yên bình. Chỉ mong sao chúng được kéo dài càng lâu càng tốt…
 
 Bỗng thấy yêu đời quá, yêu ngày xanh nắng vàng Bỗng thấy yêu thời gian, hạnh phúc đến nhẹ nhàng. Yêu sao những tiếng cười và những khi bên người. Ngày chẳng còn lo toan mệt nhoài. Cuộc đời vì thế nên đẹp tuyệt vời!

Mỗi người một cách sống, sao phải đánh giá nhau?

Tôi không có thói quen đánh giá người khác. Thường thì chỉ khi bạn bè tụ tập, có đứa nào nhắc tới em A, bạn B, thằng C, tiện thì tôi góp vui 1, 2 câu chứ không đi sâu đào bới chuyện đời tư người khác, đặc biệt hiếm khi đánh giá ai đó.
Mỗi người một một hoàn cảnh, môi trường sống, tính cách khác nhau, tất cả những yếu tố đó sẽ ảnh hưởng rất lớn tới cách sống của người đó. Hoàn cảnh khác nhau cớ gì lấy tiêu chuẩn của bản thân ra để đi đo đếm người khác.
Thỉnh thoảng lướt facebook thấy nhiều bạn bỏ công, bỏ sức, thời gian ra để đi chửi bới, dạy đời người khác dù trong lòng chẳng vui sướng gì. Thế thì sao phải làm thế. Nói với cái đứa nó quan tâm tới lời nói của mình ấy, chỉ khi đó mới thấy giá trị của bản thân chứ hội đồng ném đá đứa nào xong lại tự chuốc bực mình vào thân kiểu nói mãi mà em ý không nghe thì nói làm gì.
Như chuyện em Phương Trinh gần đây, thiên hạ đổ xô đi ném đá, đánh giá em ấy sống thế này, thế kia, gia đình thì thế này mà em ý thì chưng diện, tiêu tiền, bar, múa cột, không biết xấu hổ,... Tôi cười xòa. Mình có ở hoàn cảnh của người ta đâu mà biết. Có chăng chỉ là lắc đầu ngán ngẩm "Em ý suy nghĩ còn trẻ con quá". 
Ở lớp tôi có một bạn ở tỉnh, gia đình thuộc hộ nghèo (tôi đoán vậy vì hàng kỳ được miễn giảm học phí) nhưng đi học vẫn trưng diện, dùng điện thoại xịn, make up đầy đủ. Vài đứa lớp tôi nói nhỏ trông kịch cỡm và chẳng hiểu gia đình thế nào mà vẫn có tiền mua quần áo, giày dép, tóc tai thế kia. Tôi chẳng bình luận. Mình có biết rõ về người ta đâu mà đánh giá. Một nửa cái bánh mì vẫn là bánh mì nhưng một nửa sự thật chưa chắc đã là sự thật đấy thôi. 
Chưa kể nếu mình có thiện chí đi góp ý với họ thì khác, đằng này chỉ là bàn tán sau lưng thì tốt nhất đừng bàn. Giữ được cái gì trong lòng hay cái đó, không phải cái gì khi nói ra cũng tốt. Chẳng hạn như câu chuyện về cô bạn tôi ở trên, có thể có nhiều người chẳng để ý lắm đâu nhưng khi thấy ai đó nói thì lại bắt đầu để ý, vô hình chung tạo ra khoảng cách giữa mọi người với nhau.
Thỉnh thoảng tâm sự với vài đứa bạn, gắt lên với nhau mãi, cuối cùng chốt lại "Mày có phải là tao đâu mà hiểu". Có thế mới biết chỉ trong hoàn cảnh đó mới thực sự hiểu được mọi chuyện.
Cái vẻ bề ngoài cũng không phản ảnh hết được bản chất bên trong. Một con mèo ngoan ngoãn bên ngoài cũng có thể là một con sư tử bên trong.

Nếu một ngày bạn bỗng thành "gái bán hoa"

Mấy hôm trước đọc tin có một em gái tự tử vì bị bạn bè ghép ảnh rồi đăng lên facebook lớp nhằm trêu chọc. Đọc xong có tý chua xót vì nghĩ em dại quá. Chỉ là đăng lên facebook lớp & chắc hẳn ai cũng biết đó là ảnh ghép. Thôi thì tuổi trẻ, người ta nông nổi, chưa lường hết được hậu quả của những hành động tưởng chừng vô hại.
Rồi sau đó là tin một em gái khác ở Đà Nẵng tự tử vì bị tung tin trên một fanpage chuyên vạch trần những đứa con gái kênh kiệu, chảnh chọe, ăn chơi, thác loạn, cướp ny, có thai, phá thai trước khi lấy chồng... Nói chung là cứ có cái gì xấu thì tung lên hết, chẳng cần biết đúng, sai, phải, trái thế nào.

Những trang như thế này tôi có vào một, hai lần. Nhớ cách đây khoảng một năm, một người bạn trên facebook comment vào một post, tò mò vì cái tên fanpage nên cũng click vào xem thử. Trong này đăng ảnh và thông tin của những bạn nữ chuyên cướp, giật chồng của người khác. Đọc cái nào cũng hết sức đanh đá, chua ngoa. Dự là đã từng bị cướp, giật người yêu, chồng nên khi có page lập ra, ai nấy đều hả hê, chửi bới không kiêng nể. Ở đây người ta cũng không còn đánh giá tư cách đạo đức của người comment qua câu chữ, tất cả đều tập trung vào đối tượng bị chỉ trích ở trên.
Người post thông tin là admin của trang đó. Ai muốn tố cáo, cảnh báo mọi người nên cẩn thận với "con này, con kia" thì chỉ việc inbox cho admin ảnh, thông tin, địa chỉ nhà, những hành vi đồi bại mà "con đó" đã làm, có phải gái không, đang làm gì, tính cách ra sao, thậm chí cả hoàn cảnh gia đình nếu có cũng bị tung lên hết.
Đọc kĩ thì được biết là trước khi post, admin đã phải điều tra rất rõ xem đúng/sai thế nào thì mới đăng nhưng dường như tại đây, người ta vì quá căm giận những kẻ thứ 3, giật chồng, cướp người yêu, ăn chơi, chảnh chọe, kiêu ngạo, lố lăng nên tính khách quan bị xem nhẹ. Hoặc nếu có thêm bớt một vài thông tin thì chắc cũng chẳng sao. Vì nhìn cái mặt nó "đ*" thế kia cơ mà, loại này phải thế này, thế kia... Đọc mà nổi da gà.
Hồi đấy, chắc phải mất cả tiếng đồng hồ để đọc những cái post trong đó vì thấy hay quá, mấy chị trong này ghê gớm quá nhưng chắc cũng vì có thù, có oán nên mới vậy.
Sau đó thì nghĩ nếu chẳng may mình đắc tội với đứa nào mà bị nó post thông tin kiểu thế này, admin thì chẳng biết thế nào, đã tiếp xúc với mình bao giờ đâu mà biết mình tốt, xấu ra sao. Chỉ cần mấy bạn vào inbox xác nhận con này nó thế này, thế kia, ghê gớm, này nọ lắm thì chỉ có nước trở thành trò cười, bị bêu rếu, thậm chí bị sỉ nhục không thương tiếc trên đó.
Con người sống, đâu ai có thể làm hài lòng tất cả mọi người. Điều bất hạnh nhất của một người chính là cố gắng để làm hài lòng tất cả. Có người yêu quý, ắt có kẻ ghen tỵ, ghét bỏ. 
Facebook là một thứ đáng sợ. Nơi thông tin được truyền đi rất nhanh và tốc độ chóng mặt và đôi khi trở thành một mặt trận "khói lửa" đủ để hút cạn kiệt sức sống của người khác.
Thử tưởng tượng một ngày, bỗng dưng ảnh, số điện thoại, thông tin của bạn bị đăng trên một fanpage với nội dung tiêu cực, không đúng sự thật hoặc chỉ đúng ở một phần nào đó, người ta gọi bạn là con này, con kia, thậm chí là "gái bán hoa", sau đó mọi người vào like, comment, không rõ đúng, sai thế nào nhưng thấy nhiều người comment thế kia thì chắc đúng rồi, bạn sẽ ra sao? Liệu có thể bỏ ngoài tai mà sống?
Con người dễ bị ảnh hưởng bởi tâm lý đám đông. Thấy nhiều người nói thế thì chắc là thế rồi, đôi khi người ta không cần kiểm chứng vì có câu "Không có lửa làm sao có khói?". Vậy nên nếu nó không làm thì sao có thông tin trên này hoặc nếu là giả thì sao nhiều người comment xác nhận thế?
Ít nhất fanpage tôi xem kia còn có sự kiểm duyệt của admin, còn fanpage của các bạn trẻ Đà Nẵng thì giống như một dạng confession, admin đăng những tin nhận được từ người gửi thôi nên cũng không cần phải xác minh đúng, sai. Người gửi cũng không hề bị lộ danh tính nên cứ thoải mái gửi. Vậy nên cứ ghét ai là mạnh dạn gửi confession tới page.
Câu chuyện em gái ở Đà Nẵng tự tử, tôi cũng không rõ những điều người khác nói về em đúng hay không, chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm "Trẻ trâu" bây giờ nguy hiểm quá, còn facebook thì quá đáng sợ".

Có nhất thiết phải đếm ta đã yêu nhau bao lâu?

Tôi lượn lờ facebook - chốn thiên đàng quen thuộc của các bạn trẻ thể hiện khả năng, đẳng cấp và sự hấp tấp của bản thân. Tôi không thể nào chê trách hay phê phán những gì facebook đang tác động đến giới trẻ để họ có những hành động hoàn toàn chả giống cha ông ta: Tốt không khoe, xấu chả che, vì đơn giản, tôi cũng mới ở tuổi mười bảy, chẳng đủ vốn liếng để có thể nói người này đúng, người kia sai. Đôi khi, những "trạng thái" (dùng từ này nghe lạ ghê!) của tôi cũng chất chứa những gì mà tôi muốn phơi bày cho cả thế giới thấy, nghe và hiểu mình hơn. Tuy nhiên, vô hình chung, tôi đang mò kim đáy bể
.
Trời, lạc đề mất rồi. Quay lại nào! Tôi lượn lờ facebook, và bắt gặp nhan nhản hình ảnh của những cặp đôi yêu nhau đang xúng xính bên người yêu mà làm trò. Trời ơi, dễ thương chứ không phải thấy ghét gì đâu, người đọc đừng hiểu lầm cách nói của người viết (hầu hết không cẩn thận thì sẽ bị ăn gạch ngay!). Kẻ thì first date, người thì one month anniversary, thằng bồ của con bạn thân thì "Chín tháng tuyệt vời lắm, cảm ơn!". Những người có mối quan hệ mập mờ như tôi hoặc chẳng có ai để mà đút kem cho ăn, dặn dò khi trời trở gió ắt hẳn cũng khá tủi khi thấy những dòng chữ kia, nhưng biết làm sao được.

Tuy nhiên, điều tôi muốn nói ở đây không phải là cách sống, mà là cách đếm. Tôi có vài đứa bạn-gái, và một trong số chúng nó nhảy cẫng lên khi ngày hôm đó là ngày thứ mười hai chúng nó quen nhau, sang đến ngày thứ mười ba thì chúng cũng nhảy lên tương tự, dù độ cao không hơn ngày trước là mấy. Tôi hỏi: "Đếm chi vậy?", nó trả lời: "Đếm cho vui!"

À, thật ra ý của con bạn tôi không chỉ dừng lại ở mức "vui" thôi đâu, hẳn nó còn điều để nói nhưng do "vui" quá mà nuốt hết chữ mất rồi. Đếm là hành động đơn giản nhất để bạn biết số lượng của một nhóm đồ vật, sự kiện nào đó. Bạn đếm que tính lúc mới bắt đầu vô lớp một, đếm bao nhiêu cục kẹo trên bàn để rồi chỉ chừa một phần ba số kẹo còn lại cho thằng em khi học lớp bảy, và đếm đã trôi qua bao nhiêu ngày kể từ khi mình tủm tỉm cười với cái kẻ đã tỏ tình với mình kia khi học lớp mười. Đó là bản năng của con người, chưa kể, việc đếm ngày yêu như vậy còn giúp cho cặp đôi có thêm động lực khi nhìn lại mình đã đi được bao xa, dù khoảng cách từ đây đến điểm xuất phát có thể đổi ra milimet. Uầy, thú vui của tuổi trẻ, ngay cả những bậc phụ huynh cũng lắc đầu mà nở nụ cười khó hiểu khi đứa con gái hí ha hí hửng bóc lịch vào một ngày đẹp trời mà hơn một tháng trước có đánh nó nó cũng chẳng chịu dậy sớm, huống chi là bóc lịch. Ngoài ra, đếm ở đơn vị càng nhỏ thì để đi đến tổng cộng số lượng sẽ chiếm rất nhiều thời gian. Tức có nghĩa, bạn đếm từng ngày đã yêu nhau sẽ lâu đến cái ngày hai người phải chia tay nhau, khi mà sau đó bạn sẽ đếm tháng này năm nọ để qua mau cái kỷ niệm không mấy hay ho đó.

Thật ra, đếm ngày yêu không phải là sai trái gì. Tôi không thể đập bàn và bảo con bạn: "Mày đừng đếm nữa!" hay đăng lên một "trạng thái": "Mọi người đếm làm quái gì? Lo yêu đi!". Đó là chuyện "đèn nhà ai người nấy sáng". Nhưng tôi thiết nghĩ, thay vì dành thời gian ra lo tủn mủn về những thứ nhỏ nhặt ấy, những cặp đôi yêu nhau (nhất là ở cái tuổi ong bướm la đà này) hãy cho việc học, việc nghỉ ngơi và những mối quan tâm về gia đình cũng có những chỗ đứng nhất định trong cái quỹ thời gian vốn đã khá hẹp hòi. Bạn nên đếm mình đã có bao nhiêu con năm, cần phấn đấu bao nhiêu con mười nữa để không phải bị học sinh trung bình. (Cũng nên) đếm ba mẹ mình đã bao nhiêu tuổi rồi, khi nào sẽ đến sinh nhật của ba mẹ, ông bà mình đã làm bao nhiêu việc nhà rồi, mình giúp được phần nào hay không.

Tất nhiên tôi không FA đến nỗi chưa có một bé "gấu", nhưng nhớ lại thì dường như tôi không đếm bao nhiêu ngày tôi đã cầm tay em, bao nhiêu ngày tôi chở em đi chơi, hay bao nhiêu lần lén lút hun em một cái dưới chân cầu thang nơi hai đứa ngồi nãy giờ rồi chui tọt vô hàng và vào lớp. Để đến khi hai đứa quyết định xem những ngày tháng ấy là một kỷ niệm nông nổi và dễ thương của tuổi mới lớn, thì tôi đã bàng hoàng nhận ra hai đứa đã quen nhau được tám tháng - một con số không hề nhỏ (đối với tôi lúc đó, và tôi đã tự ngưỡng mộ bản thân và em).

Đấy, tôi nghĩ không nhất thiết phải đo xem cái cây hôm nay đã cao hơn cái cây hôm qua bao nhiêu phân, bạn chỉ cần tưới nước cho nó đầy đủ, vun trồng bằng tất cả niềm yêu thương thì những thước đo về chiều cao sẽ chẳng nhấm nhằng vào đâu so với độ ngọt của quả - cái mà bạn có thể cảm nhận được, chứ đong đếm thì không thể nào!

 

Cuộc đời là hữu hạn, hãy sống sao cho thật vô hạn



 Tưởng tượng trong 1 buổi chiều đầy mưa, tôi cùng chị, hai người ngồi sát bên khung cửa sổ của 1 quán café nhỏ. Chị ấy có khuôn mặt nhỏ nhắn, làn da rất trắng, mỉm cười nhìn tôi rất lâu. Tôi hỏi về công việc và gia đình chị ấy, chị nói mình chưa có thời gian để lo việc đó. Tôi lại hỏi tiếp, chị chỉ mới 25 tuổi, còn rất nhiều thời gian ở phía trước, tại sao lại không đủ, tại sao lại nói thời gian là rất khan hiếm??


-          Bởi vì chị không quý trọng thời gian em à.


-          Bởi vì tuổi trẻ chị trôi qua vô ích, em à.

-          Bởi vì, chị thật sự muốn sống an phận thủ thường. Và khi nhìn lại gần 26 năm sống trên đời, chị thấy mình sống quá bình thường, bình thường đến mức chị cảm thấy căm hận, phẫn uất, thậm chí là muốn hét lớn lên.


Tôi trầm ngâm, khẽ nhấp một ngụm cappuchino. Chẳng hiểu sao lần thứ n lần sau bao ngày không gặp chị, tôi lại cảm thấy cappuchino có vị đắng nghét. Hay nhân viên quên không cho một ít sữa đặc nhỉ?


-          Ai nói chị sống bình thường? – Tôi gân cổ cãi - Chị cũng có công việc ở một ngân hàng lớn ở thành phố, rồi còn có 1 người bạn trai giàu có thương yêu chị hết mực. Tại sao chị lại nói mình sống bình thường?

Chị vẫn giữ vẻ mặt tĩnh như nước nhìn tôi:

-          Em à, sống bình thường tức là chúng ta đã vô trách nhiệm với cuộc đời mình đấy. Làm ngân hàng lớn ư, cũng chỉ là nhân viên bình thường, còn bạn trai giàu có ư? Kì thực chị chỉ đi theo con đường của cha mẹ, và anh ấy dù có yêu thương chị, nhưng chị luôn có chút toan tính với sự nghiệp của anh ta.

-         

-          Chúng ta đang sống trong 1 thế giới đầy tính toán, em à.


Câu cuối cùng chị thốt ra, khiến tôi hơi hoảng hồn. Dù gì tôi cũng chỉ mới là tân sinh viên, nghe đến viễn cảnh tương lai tự nhiên lại cảm thấy cực kì ảm đạm. Vậy ra tự chỉ cảm thấy mình chỉ là một người không thành công sao? Tôi cho rằng nếu tổng thống Nga Putin không tự thoả mãn với tham vọng của mình, ông ấy cũng nói mình không-thành-công-cho-lắm. Thực sự rất nực cười!


Chúng tôi nói vài câu gì đó cho đến khi mưa tạnh hẳn. Ngày chia tay, tôi cảm thấy có điều gì không ổn ở chị. Trước đây, chị sống khá vui tươi, phóng túng. Bây giờ mới chỉ vài tháng, con người chị đã thay đổi hẳn, gọi là trầm ngâm, thích chiêm nghiệm triết lý cuộc sống hay gì gì đó, chính tôi cũng chẳng rõ  nữa.



Tưởng tượng cũng ở một buổi chiều mưa khác, tôi đi đến đám tang chị. Không kèn hoa, không cờ trống linh đình, mặc dù cha mẹ chị ấy cũng đủ sức chi trả. Chị mất sau cuộc nói chuyện hôm đó khoảng 4 tháng. Khi nghe tin này, tôi cực kì sốc, bỗng nhiên những lời chị nói ngày đầu hiện về như một cuốn phim quay chậm. Chị chết rồi! Không có thời gian! Sống an phận thủ thường! Tôi lọc ra trong kí ức những câu nói của chị, lặng lẽ đứng nhìn bài vị.


-          Con bé nó bị bệnh ung thư máu, phải điều trị ở bên Singapo mà cũng không qua nổi. – Mẹ chị khóc nấc từng tiếng – Nó nói trước khi chết cũng muốn đi du lịch, làm nhiều điều gì đó có ích cho đời. Thế là gia đình đem nó đến trại trẻ mồ côi, phát quà cho các bé. Nào ngờ, sức khoẻ nó yếu quá, đến bế một đứa lên cũng chẳng thể nào bế nổi. Nó mạnh mẽ lắm, không hề kêu than, chỉ mỉm cười nói rằng đã lãng phí quá nhiều thời gian khi còn khoẻ mạnh thôi!

Tôi trầm ngâm, thậm chí lúc về tôi cũng chẳng nói chuyện với ai.


Tôi dành ra vài ngày, một tuần, thậm chí là vài tháng để suy nghĩ. Chỉ có thể suy nghĩ mà thôi.



Tưởng tượng rằng một ngày trời nắng, tôi gặp bạn. Bạn có ngoại hình bình thường, nước da ngăm đen vì đi nắng quá nhiều, nhưng lúc nào nụ cười cũng thường trực trên môi. Hội bạn thân của bạn gọi bạn bằng cái tên “Thanh niên không biết mệt”. Bạn đi nhiều, hiểu biết rộng, dấu chân bạn đã chạm đến gần như cả chục nước. Bạn biết mình viết lách không giỏi, nhưng rất chăm chỉ ghi nhật kí. Cuộc sống của bạn không giây nào nhàm chán, có lẽ vì bạn biết tận dụng thời gian 1 cách triệt để. Bạn bận rộn vừa đủ, nhưng cũng thư giãn vừa đủ. Bạn thất bại quá nhiều, nhưng không bao giờ nản chí. Bạn nói với tôi rằng “Sống trên đời phải có thành tựu, dù không lớn nhưng cũng phải có. Chẳng lẽ ấy tính để đời chúng ta trôi đi 1 cách lãng nhách, đến khi mất đi chỉ có cha mẹ khóc thương thôi sao?”


Tưởng tượng đến một ngày nào đó, tôi và bạn, hai người cùng già đi. Tôi biết, bạn vừa xuất bản một quyển sách bán rất chạy, nên đang hấp tấp trên đường đến nhà sách. Bạn không còn sức trẻ như xưa nữa, nhưng bạn luôn được nhiều người thăm nom, an ủi. Bạn phát hiện mình bị căn bệnh di căn lên não, chỉ có thể sống được vài tháng. Trong thời gian đó, bạn vẫn tiếp tục viết sách, tiếp nối thành công của cuốn sách trước. Bạn mất 15 năm để xuất bản cuốn sách đầu tiên, và mất vài tháng để ra cuốn sách tiếp theo. Ngày cuốn sách thứ 2 ra đời, cũng là ngày mất của bạn. Cuốn sách thứ 2 bạn viết trong thời gian dưỡng bệnh còn thành công về mặt thương mại hơn cuốn thứ nhất. Nếu người đọc để ý ở những dòng cám ơn, có thể thấy bạn chỉ viết một câu ngắn gọn “ Cuộc đời là hữu hạn, hãy sống sao cho thật vô hạn”.



Tưởng tượng một ngày không xa nữa, tôi về bên kia thế giới. Tôi không biết mình để cho đời thành tựu gì, nhưng tôi biết nếu đạt được thành tựu, thì chính tôi sẽ mỉm cười chúc mình đầu tiên. Tôi yêu cuộc đời này nhiều lắm, nhưng tôi tự hứa sẽ không sống an phận thủ thường như bất kì ai khác. Kì thực, khi nhìn lại quãng thời gian lúc trẻ của tôi, tôi đã có những giây phút huy hoàng như bạn.

Phải, tôi không thể thua bạn.


Chúng ta không ai được phép thua bạn.