Tuesday, September 24, 2013

Đừng yêu phù thủy!

Có phải em đã cảnh báo anh rồi không?
Anh đừng yêu phù thủy!
Anh đừng vội lắc đầu quầy quậy: phù thủy xấu xí đời nào anh yêu!
Không phải phù thủy nào cũng xấu xí như lão Gà Mên trong truyện tranh Xì Trum. Và không phải phù thủy nào cũng mặt nhọn lưỡi cày, cưỡi trên cây chổi xơ xác như trong truyện cổ tích Grim. Hay phù thủy nào cũng ngơ ngác, đờ đẫn như trên trời rơi xuống kiểu của cô bé Maika theo một bộ phim của Tiệp Khắc cách đây gần 25 năm!
Phù thủy ngày nay có thể "hơi bị" xinh, tóc đen dài, da trắng tinh hay nâu óng vì hay đi đầu trần phơi nắng. Phù thủy ngày nay mặt trái xoan thon dài, môi cong cớn thay vì mỏ dài nhọn, mặt lưỡi cày. Phù thủy ngày nay mắt đen tròn, hay rất đa tình khác phù thủy mắt hẹp tối. Nhưng đều có chung đặc điểm của phù thủy là... gây mê bằng đôi mắt! Phù thủy ngày nay có thể có giọng nói trong veo ríu rít như chim kết hợp với giọng hát huyền bí của mỹ nhân ngư, dù có thể phù thủy chỉ rành hát karaoke!
Chỉ có cây chổi vẫn là đồ nghề trung thành của phù thủy.
Không phải mẹ của phù thủy đã sinh nàng ra cùng với một cây chổi mà có thể vì nàng đã chọn cây chổi... trong mâm cúng thôi nôi của mình!
Anh đừng giật mình. Vậy là anh chẳng biết tí gì về phù thủy!
Phù thủy cũng được cúng thôi nôi như người trần đó thôi!
Trọn 12 tháng sau khi phù thủy được sinh ra, dù là sinh ra trong một đêm trăng tròn hay một đêm trăng khuyết, một đêm nhật thực trời đất vần vũ, hay đêm 30 trời đất tối đen, tối mò, thì phù thủy cũng được cha mẹ đánh dấu một tuổi tròn bằng mâm cúng thôi nôi. Ngoài 12 chén chè, 12 dĩa xôi và 1 một con gà luộc vàng hườm dành riêng thưởng công cho 12 bà mụ, bà nội còn khăng khăng bắt bố mẹ phải làm thêm cái lễ "khai hoa" cho cô cháu gái phù thủy của bà, lúc này đang lẫm chẫm đi quanh nhà như một nụ hoa phù thủy!
Khi mẹ bồng phù thủy bé trên  tay, tay kia cầm nhánh cúc vàng mới hái vội ngoài vườn còn xanh nụ, (đầu mùa Thu cúc vẫn chưa kịp nở hoa) quơ qua quơ lại trước mặt, vừa lẩm nhẩm bài đồng dao đến giờ đã mai một không còn ai nhớ:
"Mở miệng ra cho có bông có hoa.
Mở miệng ra cho có kẻ thương, người nhớ..."
Phù thủy nhỏ 1 tuổi đã biết mở miệng hồng như hoa, thơm tho mùi sữa mẹ toe toét cười, kiểu rất ngây thơ. Nụ hoa cúc trên nhánh lá xanh bất ngờ tung cánh nở xòe vàng như màu nắng chớm Thu. Dưới ma thuật của nụ cười phù thủy. Đó là ma thuật đầu đời của phù thủy.
Điều ghê gớm là đến tận bây giờ phù thủy vẫn còn giữ được ma thuật của nụ cười!
Như thế đã hết đâu. Qua đến mâm bày linh tinh các vật dụng cho nàng chọn lựa nghề nghiệp cho tương lai, thay vì chọn bút, sách vở, những thứ được "cò mồi" để rất gần tầm tay với của nàng và cho yên lòng bố mẹ, thì nàng láu lỉnh nhoài người quơ trọn trong tay bộ gương lược son phấn một cách đầy thích thú, điệu đàng, rồi quơ luôn cây viết và quyển sách, và cuối cùng không quên hốt kèm theo cây chổi lông gà, cho trọn bộ đồ nghề phù thủy!
Thế là nàng trở thành một phù thủy hoàn toàn, từ tóc tai mắt môi dáng hình phù thủy, cho đến lời nàng nói, những gì nàng viết ra cũng... đậm mùi phù thủy!
Trọn những năm dài đi học, phù thủy chỉ nhăm nhăm vũ khí chống đỡ lại roi mây và thước bảng, nhéo tai của thầy cô và những kỳ thi, bằng lót quạt mo dưới mông, quấn vải vào đầu gối khi bị quỳ úp mặt vào tường, biến hóa lỗ tai thường thành lỗ tai... dày và giòn như bánh lỗ tai heo, dán bài giải chữ li ti vào tà áo dài... và ngàn lẻ một pháp thuật khác không kể hết như truyện 1001 đêm của nàng công chúa Sheherazade.
Lên cấp III, phù thủy bắt đầu rải bùa mê trên đường đi học về, rắc hương thương nhớ suốt hàng rào hoa trước ngõ, giấu hạt ngây ngô vào trong bím tóc và ướp mùi dại dột si tình vào tà áo dài trắng. Như chưa vừa lòng, nàng thả khói xao lãng trong lớp học, gieo hạt hoang mang trong nụ cười khúc khích qua môi hồng và hàm răng hạt bắp. Và những hạt pha lê vỡ dưới bước chân nàng đi qua găm những mảnh vụn vào tim người khác, phát ra tiếng khóc thơm tho như vần thơ tình.
Anh không thấy những vần thơ tình vụng dại mà bồng bột nhất đều được vớt ra từ sân trường trung học?
Nhưng phù thủy đâu chỉ biết cười. Vô phước cho anh nào khi gặp nàng trong ngày buồn, mưa tuôn từ tháng Bảy mùa ngâu đến tháng Tám ngập hương hoa bưởi, qua tháng Chín heo may bảo tố, dài dài đến ngày tháng Mười khi bóng tối dài hơn hơi thở dài.
Nhưng thật tình thì em không biết mùa nào thật đẹp để yêu một phù thủy. Chắc chắn không phải là mùa Xuân khi nàng ướp hương mật ong vào trong hơi thở, màu nắng rực rỡ vào trong mắt nhìn và anh sẽ phải đắm chìm trong sắc hoa mê man, say đắm.
Càng không nên yêu phù thủy trong mùa Thu, khi lá vàng úa rơi đầy trời chỉ làm tim anh thêm yếu đuối và mưa gió sụt sùi sẽ làm người ta thèm vùi đầu vào một vòng tay ấm, lúc đó chỉ cầm một chạm nhẹ như cọng cỏ non, anh sẽ rơi mãi mãi xuống đáy của tương tư.
Và chắc chắn là không chọn mùa Đông để yêu phù thủy, khi mà môi nàng đỏ như trái táo... cấm, da nàng trắng như tuyết của xứ thần tiên, và hơi thở nàng mềm như lụa Hà Đông trên gối. Mắt nàng sẽ nóng bỏng như lửa lò sưởi và cuốn anh vào địa ngục của triền miên băng giá thất tình.
Lúc này chắc anh đang nóng nảy bực mình. Chỉ còn mỗi mùa Hè để anh phải lòng phù thủy?
Ừm, em nghĩ, chính là mùa Hè. Khi mà màu đỏ thắm của hoa Phượng có thể là thuốc giải độc cho bùa mê, cái nóng rừng rực của nắng Hè làm chảy tan đi băng giá trong tim phù thủy, và gió dịu dàng lang thang trưa Hè trên cánh đồng sẽ dắt nàng trở về tuổi thơ của phù thủy, nơi nàng chưa nhuốm mùi thất vọng và biết buồn, nơi khói rơm buổi chiều sẽ len vào mắt nàng, phá tan bùa mê yêu mị và nàng sẽ cay mắt mờ mịt quên cả đường về xứ hoang dại lạnh lùng của nàng...
Như vậy đó, em đã cảnh báo rồi, anh đừng yêu một nàng phù thủy.
Mà nếu anh đã lỡ yêu rồi...
Thì may ra... chỉ nên yêu vào mùa Hè!
Thì anh cứ thử yêu mà xem!

Là vì có một người yêu anh

Này anh, là vì có một người yêu anh hơn chính bản thân mình nên người đó sẽ không ngại đường xa mà đến bên anh lúc anh cần, quan tâm anh khi anh thấy bản thân lạc lõng đâu. Có thể anh sẽ thấy ngạc nhiên lắm vì khi anh vừa nói thì người ấy đã xuất hiện ngay trước mắt anh. Tại anh không biết thôi chứ người ấy lúc nào cũng lặng lẽ chờ đợi, lặng lẽ đi bên anh trong những ngày mưa gió. Vì người ấy yêu anh, anh à.
Này anh, là vì có một người yêu anh hơn chính bản thân mình nên nếu đột nhiên một ngày anh bảo anh buồn lắm, trái tim người ấy sẽ thắt lại ngay. Người ấy đau khi anh đau, buồn khi anh buồn và chỉ hạnh phúc khi thấy nụ cười rạng rỡ trên môi anh. Chắc sẽ chẳng bao giờ anh nhận ra điều đó đâu vì người ấy giỏi che giấu cảm xúc của mình lắm. Nhất là những lúc bên anh, người ấy sẽ chỉ bày trò để anh cảm thấy thoải mái và thanh thản hơn thôi. Vì người ấy yêu anh, anh à.
Này anh, là vì có một người yêu anh hơn chính bản thân mình nên khi thấy anh bị những cơn bệnh hành hạ, cõi lòng người ấy cũng theo đó mà xót xa vô cùng. Người ấy ước gì có thể thay anh chịu đựng nỗi đau về thể xác, bởi con tim người ấy sẽ tan nát khi nỗi đau tinh thần cứ gieo giẳng mãi chẳng thôi. Muốn chăm sóc anh, muốn làm gì đó cho anh để anh không cảm thấy mệt mỏi, nhưng người ấy lại chẳng phải bác sĩ hay thầy thuốc để có thể làm dịu lại trong anh biết bao quằn quại. Có phải người ấy vô dụng quá không anh? Người ấy yêu anh nhưng lại không biết phải làm gì để san sẻ cho anh những khó khăn trong cuộc sống. Anh có thể nói cho người ấy biết suy nghĩ của anh không? Để người ấy hiểu anh cần gì và muốn gì, để người ấy biết phải làm thế nào để mang lại niềm vui cho anh. Vì người ấy yêu anh, anh à.
Này anh, là vì có một người yêu anh hơn chính bản thân mình nên nếu một ngày anh đột nhiên biến mất, người ấy sẽ hoang mang lắm. Người ấy có thể không gặp anh, không trò chuyện với anh để anh có khoảng không gian riêng cho mình, nhưng nếu anh chọn cách xóa nhòa đi tất cả để coi như mình chưa hề tồn tại trên đời này thì người ấy sẽ chẳng thể nào thích ứng được đâu. Người ấy sợ lắm khi những dòng entry nguội lạnh không một lời hồi đáp, người ấy sợ lắm khi gọi điện mà chẳng có chút tín hiệu nào, người ấy còn sợ hơn khi đi ngang qua từng con đường kỉ niệm mà hình bóng anh chẳng thấy ở nơi nao. Thế nên anh à, giận thì giận nhưng đừng im lặng anh nhé, vì người ấy yêu anh nên người ấy không chịu nổi sự im lặng đến đáng sợ của anh đâu. Đừng để người ấy mãi loay hoay riêng mình những kí ức không tên anh nhé, vì người ấy yêu anh, anh à.
Này anh, là vì có một người yêu anh hơn chính bản thân mình nên người ấy luôn cố gắng vượt qua những thử thách để có thể được bên anh. Ừ thì người ấy bé nhỏ, ừ thì người ấy yếu đuối, nhưng người ấy đã mạnh mẽ hơn rất nhiều rồi đấy. Anh biết vì sao không? Vì người ấy muốn mình làm chỗ dựa cho anh, muốn được bảo vệ anh, muốn mang lại cho anh cảm giác hạnh phúc. Người ấy đã nỗ lực hết mình để vượt qua sự sợ hãi, người ấy đã can đảm hơn ngày trước để anh chẳng phải bận lòng. Người ấy đã thay đổi từng ngày từng ngày, vì người ấy yêu anh, anh à.

Em hãy tin anh đi...

Em đã làm anh yêu, làm con tim anh biết nhớ thương, mong chờ, làm niềm tin trong anh thêm một lần mãnh liệt vào tình yêu, nên anh hi vọng nhiều lắm ở cuộc tình của chúng mình em à. Cảm ơn em về tất cả, cảm ơn yêu thương em đã dành cho anh, cảm ơn sự tin tưởng mà em đã đặt vào anh…
Anh biết cuộc sống của em chẳng đủ đầy, và trọn vẹn như bao người, nên khi đã yêu thương ai em luôn yêu bằng một tình yêu rất đổi chân thành, sâu lắng. Có lẽ, cũng vì thế mà khi đã yêu rồi em luôn tin tưởng gần như tuyệt đối ở người mình yêu, và em đặt vào người ta niềm hi vọng thật sự, em đôi khi mạnh mẽ lắm, nhưng cũng mong manh lắm là thế thì phải. Anh không hiểu em nhiều như em hiểu anh, nhưng anh luôn tin vào tình yêu mình dành cho em, anh tin mình sẽ đủ yêu thương để làm con tim em ấm áp, và anh tin vào hạnh phúc của hai ta ở cuối con đường. Anh bảo anh sẽ chờ em dù thế nào đi chăng nữa, anh sẽ không bao giờ buông tay em, sẽ luôn ở bên cạnh em, sẽ là người nắm chặt tay em dù tất cả có quay lưng trước em, anh sẽ thế em à, anh hứa anh sẽ thế!
Anh không muốn người con gái anh yêu phải khóc, vì anh sẽ khóc nhiều hơn thế gấp vạn lần; anh không muốn người con gái anh yêu phải hụt hẫng, thất vọng vì vỡ vụn một niềm tin, bởi anh sẽ chì chiết chính mình thật nhiều nếu anh gây ra điều đó; anh sợ người con gái anh yêu phải đau lòng, vì lúc đó trái tim anh như bị ngàn vết kim châm,… Anh không bao giờ muốn mình là người con trai gây ra những thương tổn đó trước một người con gái, với em, người anh đã yêu bằng cả trái tim cũng thế đấy em à.
Em, hãy tin anh đi, tin vào tình yêu của anh hiện tại, và chờ đợi xem mai này anh có còn yêu thương em thế này nữa không như em vẫn hay nói. Anh biết em sẽ còn đó những hồ nghi, nhưng anh sẽ nuôi giữ niềm tin này bằng một tình yêu nồng nàn, thắm thiết để em có thể mỉm cười trước mọi người mà bảo rằng em đã gieo mầm niềm tin đúng chỗ.
Em, hãy tin anh đi, tin vào yêu thương, sự chờ đợi mà anh đã luôn bảo mỗi ngày. Em là tình cuối của anh, là người con gái giữ trọn yêu thương nơi trái tim anh, là người anh muốn buồn, vui chúng ta sẽ luôn có nhau, và anh sẽ luôn nhắc chính mình như thế.
Em, hãy tin anh đi, tin vào xúc cảm của trái tim mình, vào những gì mà anh đã và đang dành cho em. Có người bảo anh hoa văn, bóng bẫy, khéo ăn, khéo nói lời thương tiếng nhớ để làm mềm dẻo con tim em, nhưng anh tin, em sẽ đủ lí trí để nhận ra lời anh nói là thật hay giả dối.
Em, hãy tin anh đi, tin vào tình yêu của hai ta để anh, em cùng nhau nuôi dưỡng, và chăm bón yêu thương em nhé. Anh yêu em, yêu bằng trái tim, bằng tất cả niềm tin, hi vọng nên anh luôn tin tình mình sẽ đủ lớn để có thể đi qua tất cả em à.

Ngày đứng gió

Sáng, với những hình ảnh thật dễ thương đến nao lòng. Bé gái lon ton bước đi bên ông giữa khu chợ đông đúc; chú nhóc khóc nhè, mặt mũi lem nhem giãy nảy trong tay mẹ trước cổng trường; một bé trai khẽ hôn lên má đứa em nhỏ chào tạm biệt trước giờ vào lớp… Sáng với những cảm xúc bình dị đến nôn nao, hôm nay em rẽ sang một lối đi mới để tìm chút khác lạ với mọi ngày. Con đường cũ gầy còm lép dưới hàng me xanh, trên cao những đám mây dày cộm như thể vỡ ra để lộ nền trời xanh ngắt. Sài Gòn vẫn tấp nập, xô bồ, anh bảo đó là mưu sinh chốn đô thị.
Thoáng chốc mây đen ùn ùn bao phủ cả một khoảng không rộng lớn, những hạt mưa vô tình dần rơi xuống, em gấp gáp kéo tay lái dưới hàng cây đang run rẩy trong gió lạnh. Nắng yếu ớt ghé ngang chưa được bao lâu đã ngậm ngùi nhường lại đất trời cho một ngày dầm dề, ướt át. Thật may sao vì nắng không là hạnh phúc! Nếu người ta đủ vững vàng để đón nắng gắt giữa trận mưa rào thì sẽ được thấy cầu vồng đầy màu sắc. Tháng Chín lững lờ trôi qua như con thuyền không người lái giữa dòng sông vô tận, phố dang tay chờ đón biết bao chuyến mưa qua, mùa Thu theo đó mà cũng dần mỏng manh và lay lắt. Chắc em sẽ nhớ mãi Thu này đấy, nhớ những chiều muộn với ly café sữa thơm nồng, những thoáng hạnh phúc mờ nhạt, cảm xúc nao nao với ai trước khung cửa kính, bình lặng trân trọng giây phút Sài Gòn đang xô bồ giờ tan sở. Em sẽ nhớ những vạt nắng tiêu điều xen lẫn cành khô trên con đường quen thuộc, nơi có nỗi nhớ anh da diết trong cô đơn mỗi khi hòa vào dòng người tấp nập. Sẽ nhớ những tiếng nhạc nhẹ nhàng, sâu lắng giữa tiết Thu dấy lên trong em đầy thổn thức, và nhớ anh, có thể sẽ mãi là một dấu lặng giữa đời. 
Hôm nay chắc hẳn là một ngày trời ảm đạm, nắng ngoan ngoãn ngủ yên trong đợi chờ của cỏ cây. Một tuần nữa lại qua. Ngày tháng trôi đi biết lấy gì để đong đầy cảm xúc, khi hạnh phúc chưa được trọn vẹn thì yêu thương cần biết bao nhiêu cho vừa. Thu cứ thế, chênh chao, lặng lẽ để phố nghiêng mình trong cái se lạnh của chiều mưa, Thu nao nao với dòng tâm tư đang trải dài bỗng nhiên đứt đoạn, nhưng Thu sẽ không còn ngây thơ và ngờ nghệch mỗi khi chiếm trọn cả tâm hồn em nữa. Em cứ thế, lẳng lặng góp nhặt những cảm xúc mơ hồ, rời rạc để tự xây lên hy vọng cho chính mình, em cứ trải lòng ra với Thu như thế, đón nhận và chôn vùi như thể em đã quen với nó từ lâu. Rồi em sẽ không còn lo sợ một nỗi sợ không tên, vô hồn khi nắng vụt tắt, sẽ thôi nức nở trong nỗi hoang mang khi đêm về. Và em sẽ không còn sợ cô đơn thêm nữa…
Ngày đứng gió, em gom góp những ích kỷ, so đo đang le lói vào một góc trái tim, sẽ không còn những ghen tuông, hờ hững, những trách móc, giận hờn. Cất gọn đi những mong nhớ khắc khoải khi đêm về, giấu thật sâu tất cả khát khao và hy vọng. Sẽ chỉ còn những yêu thương thầm lặng nhất, em sẽ chỉ trao đi những gì tốt đẹp, bởi một điều tình yêu của em có bao giờ trọn vẹn được đâu… 

Gọi anh là tri kỷ

Suốt nhiều năm đi qua, tôi luẩn quẩn đi tìm cho mối quan hệ của anh và tôi một cái tên đúng nghĩa, nhưng xem ra công việc đó trở nên nhùng nhằng và vô nghĩa quá chừng.
Đêm nay mưa, Sài Gòn đang vào mùa căng mọng nước, gió thổi lạnh tê tái làm cô đặc hết cảm xúc trong tôi. Anh gọi điện cho tôi. Như mọi lần chuông điện thoại reo tới cái cuối cùng tôi mới bắt máy, thói quen của tôi đã hình thành như thế từ lúc biết anh. Cũng như mọi lần lại ngồi co ro một trong một góc tường nghe anh tỉ tê chuyện ở ngoài ấy; chuyện mưa nắng, chuyện phòng trọ, chuyện đồ án, bạn bè, chuyện gia đình… Từ lúc biết anh, tính bằng năm cơ đấy, chỉ nghe toàn chuyện trên trời dưới đất ấy thôi. Còn anh thì lắng tai nghe tôi tiêm chích những câu chuyện vặt không đầu không đuôi, có khi ghẹo anh cả buổi trời nhưng chả khi nào anh cười vì anh không muốn cười hoặc tính anh nó trầm hơn tôi nghĩ.
Mấy năm đi qua, thỉnh thoảng gặp nhau, từ ngày đi làm tôi ít gặp anh hơn vì không có thời gian hoặc là anh đối với tôi như một cánh chuồn chuồn bay lượn trên mặt hồ ban mai vậy thôi. Anh nghe tôi kể tất cả chuyện vui buồn mưa nắng, chuyện người ta giận hờn, chuyện người ta đểu cán, chuyện thiên hạ đâu đâu tôi lôi ra kể anh nghe như một cái máy kể chuyện, còn anh thì nghe như đứa trẻ bị thôi miên. Cái cách anh quan tâm tôi cũng chả giống ai. Chưa khi nào nghe anh nói lấy một câu ngọt ngào, anh không la mắng cũng không nói những lời có cánh, toàn là: Em thấy thế nào khi làm việc đó? Đừng lo mọi chuyện sẽ ổn…” chỉ thế thôi.
Cứ như thế thời gian trôi đi, nhưng dạo này anh ít gọi điện "tám" cùng tôi nữa, cũng không thấy nhắn tin như trước, tôi cũng lãng quên anh cùng những lo toan cuộc sống. Vậy mà tối nay tự dưng anh gọi điện, vẫn thói quen cũ cầm máy vào là nghe “khỏe không em?” hay là “cuộc sống của em như thế nào?”, tôi lại bắt đầu tỉ tê câu chuyện dài về nắng mưa Sài Gòn, bạn bè, công việc, có một điều đặc biệt là anh không hề nhắc tới tình yêu dù nhiều năm quen biết tôi. Nhưng nay đột nhiên anh lại kể chuyện của anh. Câu chuyện đủ dài để tôi nhận ra có một bóng hồng nào đó đang thương thầm anh, một người con gái tóc dài và đôi mắt sáng trong lung linh, người con gái ấy có cái miệng cười duyên ơi là duyên! Vậy là anh có người yêu á! Một cảm xúc dài bùng nhùng chằng chịt, đổ về trong tôi như mưa Sài Gòn những ngày qua, một niềm vui nào đấy làm tôi xúc động quá chăng. Vậy là có người con gái nào đó đã đọc được nơi anh sự quan tâm âm thầm ấy, đã nhìn thấy nơi anh sự nhiệt tình ấy, đã lén yêu ánh mắt nâu huyền hoặc của anh, đã thích cái mũi dài của anh và đã khao khát có anh trong đời. Đó là một lựa chọn thông minh và vô cùng sáng suốt, tôi đã nghĩ như thế khi nghe anh kể chuyện, bất giác nhận ra bấy lâu nay mình là đứa kiêu ngạo và không biết trân trọng anh chăng? À cái cảm giác ích kỉ đây mà, ích kỉ khi sợ một ngày nào đó những lắng nghe, những quan tâm, những vui buồn anh dành cho người ấy, quên mất tôi luôn... Ngộ ha! Con người sao kỳ quá, cảm giác ích kỉ nó tồn tại ở mọi nơi, nhiều nhất là ở trong trái tim, ngay cả một người bạn cũng không tha cơ đấy, vẫn muốn người ta chỉ quan tâm mình nhiều hơn tất cả dù chẳng là gì của nhau!
Mưa tạt vào lan can làm ướt tóc tôi, có hạt mưa đêm nào đó cọ vào gò má lạnh tê tái, cảm giác rã ra từng giọt, từng giọt, những niềm vui và cả những cảm xúc riêng tư chồng chéo lên nhau. Tôi thấy vui vì đã tìm ra một cái tên cho mối quan hệ không đầu không cuối ấy suốt nhiều năm của tôi và anh, giờ thì gọi anh là gì nhỉ? Lúc trước anh không phải là bạn, không phải người yêu, không phải người dưng nên chẳng biết kêu tên anh là gì trong mối quan hệ nhùng nhằng của hai đứa. Còn giờ vùng trời bên anh đã có gió, có hoa và có cả những cánh bướm mang hương sắc mùa Xuân về… thế nên tôi nên gọi anh là tri kỷ. Một người suýt chút nữa chạm đến cuộc đời tôi nhưng cũng suýt chút nữa là tôi vụt mất một tình cảm chân thành.
Tôi gọi anh là tri kỷ
Ở nơi đó bình yên anh nhé! Người con gái ấy sẽ mang lại cho anh cả một mùa Xuân đó tri kỷ của tôi.

Nhựa sống của hai mầm xanh...

Sáng nay, anh không vội vã làm việc như mọi ngày, anh dành một ngày thảnh thơi nhẹ nhàng cho bản thân và tình yêu của mình. Biết rằng em của anh sẽ chỉ một mình giải quyết công việc, niềm thương cảm đã dần tan mà thay vào đó là niềm tin vào sức mạnh sống. Anh thích lắm những hình ảnh mang ý niệm về sinh sôi, nảy nở, bởi trong anh in hằng những sự kiện lụi tàn của thời thơ ấu và chính nó đã cho anh nhìn theo một hướng sáng hơn như thế. Anh nghĩ mọi việc trơ trọi, sần sùi, tàn úa chỉ là cái nền cho những mầm xanh, và khi sự sống nhô lên khỏi cái mặt đất thô tháp kia sẽ là hình ảnh đẹp đẽ nhất vì nó chứng minh cho sức mạnh, cho niền tin, cho sự phát triển...
Em bảo "anh là sức mạnh của em, là niềm tin của em". Câu nói ấy cho phép anh sống được hai cuộc đời. Thông thường anh tự tạo hứng thú cho bản thân mình để thực hiện mọi hành động nhưng câu nói của em đã nuôi sống hứng thú trong anh hàng ngày. Bởi anh biết, anh không phải sống cho một mình anh...
Bên ngoài quán cà phê, trời êm dịu, gió vờn qua cành lá, đùa vui hồn nhiên, anh thấy nụ cười em ở đó. Anh tìm cảm giác nhẹ nhàng cho bản thân mình vì anh biết ở đâu đó cảm giác này có thể tìm đến để nhắn với em rằng anh sẽ chia đi một nửa cảm xúc cho em để em an tâm và nhẹ cười. Anh vui, anh nhẹ nhàng nghĩa là em cũng thế...
Ngày ấy, em viết nhiều và đầy cảm xúc. Anh chưa bao giờ quên lên nhà em nghe điệu nhạc thân quen và đọc những cảm xúc hàng ngày. Cảm giác như thể mình được chăm sóc một cô gái đúng nghĩa. Chỉ được chăm sóc một cách âm thầm như thế thôi với anh đã là quá đủ và tràn đầy hạnh phúc rồi. Giấc mơ nhỏ nhoi nhất lúc ấy đã được chính em mang đến cho anh: đó là em có thể viết cho anh một entry. Thật buồn cười khi anh mơ ước như thế, đơn giản lúc ấy em có quá nhiều bạn bè, người thân và đồng nghiệp để viết, để nói về. Và cuối cùng, trong entry “Gửi gió cho mây ngàn bay” anh đã tìm ra được sự đồng cảm và anh hạnh phúc sau đó khi biết rằng đó là một entry em viết để tâm sự cùng anh về cuộc sống, về nhân sinh quan của em và về những trắc trở mà em đang có. Anh đã được chia sẻ như thế...
Như một sự tình cờ, thói quen chia sẻ mọi việc về cuộc sống của chúng ta đã trở nên nhiều hơn, dày hơn và chúng mình trở thành tri kỷ lúc nào cũng chẳng biết. Đến nay thì cuộc sống không cho phép chúng mình lìa xa nhau được nữa, bởi những trăn trở, những khó khăn, những va vấp ngày càng nhiều hơn và không ai khác ngoài em có thể xoa dịu anh và ngược lại chỉ có anh mới có thể biết cảm xúc của em như thế nào trong những lúc như thế này.
Anh đã giận em, đã “mắng” em theo nhiều cách mỗi khi anh không vừa ý bất kỳ một điều gì đó về em. Nhưng em hãy nhớ rằng nó là minh chứng cho sự lo lắng. Anh đã quá rành mạch về em, cả tâm hồn lẫn cảm xúc vì thế bất cứ một sự khó hiểu nhỏ nào anh cũng cảm thấy mình vô dụng. Em đã từng nói với anh về sự chia sẻ. Dù sự chia sẻ ở hình thức nào đều có giá trị nâng cao cảm xúc và lòng tin. Anh có thể chỉ nhìn em và chờ đợi những kết quả nhưng anh rất muốn biết em sẽ thực hiện nó ra sao, thế nào? Và khi anh biết con đường em đi càng rõ ràng thì khi đó anh mới có thể là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho em cho những ngày nối tiếp kia…
Anh ngồi đây và chỉ muốn nói những điều vui vẻ nho nhỏ như những giây phút dạo bước trên con phố nhỏ, ăn những món vỉa hè, hay là những giây phút bên bờ hồ im lặng ngắm mặt hồ lặng lẽ và chẳng nói lời nào nhưng chúng ta vẫn tràn ngập cảm xúc, hoặc là những lúc anh nhẹ nhàng nắm lấy tay em, sưởi ấm khi cơn mưa bất chợt đi qua… tất cả đã cho chúng ta cuộc sống của riêng mình rồi.
Em à, em có mệt không?
Em hãy nhìn ra thật xa, xa hơn cả tầm mắt em có thể với đến để biết rằng nếu nhìn xa hơn những gì chúng ta nghĩ thì điều hạnh phúc lớn hơn sẽ đến. Nếu bất chợt em mệt mỏi, hãy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu và thổi mạnh vào không trung để những nỗi lo lắng, khó khăn ấy được hòa quyện vào vũ trụ và mọi điều sẽ tan nhanh như gió…
Tối qua, anh đã đứng lặng suy nghĩ trước biển, gió ùa vào mặt, vào cổ áo và tưởng tượng em đang nằm nghỉ như thế nào, nỗi khắc khoải về cuộc sống có còn vương vấn trong giấc ngủ, nỗi nhớ, tình yêu có đủ làm em đứng dậy và tiếp tục những công việc cho ngày hôm sau. Anh đã hát cho em nghe, những bài hát em thích và anh cũng thích. Em có thấy an lòng hơn tí nào không? Anh đã từng ru em ngủ bằng giai điệu đầy cảm xúc đó và nhiều lần em đã đi vào giấc ngủ thơ ngây như trẻ con. Anh đã hát, hát cho đến khi tiếng động khẽ của chiếc điện thoại rơi xuống và rời khỏi tay em... Anh ấm áp và yên lòng.
Thời gian qua chúng ta có quá nhiều việc phải quan tâm, phải giải quyết. Chúng ta cố sống vững vàng, sống như sự tin yêu của nhiều người, sống như định mệnh mà xã hội đã gán ghép cho chúng ta. Chúng ta phải tài giỏi như mọi người kì vọng, sống phải tốt như mong muốn của người thân. Thế nhưng anh và em đều hiểu trong sự gắng gượng ấy chúng ta đôi lúc đã như kiệt sức. Có lẽ đó cũng là định mệnh để chúng ta tìm thấy nhau và trở thành tri kỷ. Anh đã biết nơi nào để anh trút hết sự mệt mỏi của cuộc sống, anh đã biết nơi đâu để anh lấy lại sức lực làm nốt những việc cho ngày sau, anh đã biết làm thế nào để tâm hồn mình không bị tổn thương như cách sống mà mọi người đã nghĩ. Thực sự anh hạnh phúc, anh an lòng rất nhiều vì nơi ấy là em, là người anh có thể mở rộng cánh cửa tâm hồn và đón vào lòng những giọt sương ban mai, những nụ hoa mới nở, những tiếng cười hồn nhiên, những hình ảnh thân thương nhất...
Và lúc này đây, anh đang âm thầm đi vào suy nghĩ của em, len lỏi vào cảm xúc của em để đi cùng em trên những quyết định. Anh có kịp lúc không em?
Trước khi bước ra khỏi nhà, em hãy ngước mặt lên trời, hãy nhìn những hình đẹp nhất, nơi chỉ có anh và em đang nhìn nhau và kể bao nhiêu chuyện vui của cuộc sống. Và hãy đặt tay nơi trái tim ấm, em sẽ cảm nhận từng nhịp đập nhẹ nhàng của tình yêu, nơi ấy có tình yêu của anh và sẽ đi cùng em đến bất cứ nơi đâu, cho dù nơi ấy là nơi nguy hiểm nhất. Anh sẽ mãi ở đó và chẳng sẽ đi đâu cả. Em nên nhớ điều lớn lao ấy nhé.
Và bây giờ em hãy bước ra khỏi nhà đi, phía trước mảnh sân lớn ấy đầy sự khô khốc của lá cây, của những vật dụng bỏ lại từ nhiều ngày tháng trước, đã có hai mầm xanh phá tung mặt đất mà nhô lên, xanh non và sẽ mạnh mẽ sống như chưa bao giờ được sống.
Anh vẫn luôn ở đó, chờ em quay lại! Hãy hứa với anh là em sẽ quay lại, em nhé!

Nghi

Chúng ta liệu có thích nghe sự thật không? Người xưa nói: "Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng." Thế thì, sống thật cho đời bớt chật vật hay vì sống thật rồi cuộc đời sẽ ngày càng chật vật hơn? Hơi kì quái, nhưng thỉnh thoảng, tôi nghĩ đến một giải thuyết khác. Thực ra, đó là một trường phái tư duy đã được nói đến rất lâu rồi, tôi chỉ tình cờ ngờ ngợ rồi đến lúc tìm thấy mới thấu thôi. Bạn có quyền tin là đúng, còn người khác thì có quyền nghi hoặc. Sự thật ư? Liệu có phải chỉ là... bên nào nhiều lí lẽ thuyết phục hơn thì bên ấy thắng không?
Cho đến tận ngày nay, chúng ta vẫn không thể hoàn toàn chắc chắn về thế giới này, về những con người, những thế hệ, những nền văn minh... Khảo cổ, nghiên cứu chữ tượng hình thời xưa, hay tìm hiểu về những nền văn minh ngoài trái đất... gần như, tất cả các công trình nghiên cứu tựu chung là một loạt các chứng cứ và lí lẽ, để thuyết phục thời đại chúng ta có nên tin hay không vào những gì đã từng tồn tại. Nghiên cứu những bản án, nhất là hệ thống án lệ Anh - Mỹ, chúng ta sẽ thấy, cái gọi là oan hay ổn cũng tùy cách lí luận ở từng thời điểm. Trước khi con người nhận thức được nô lệ, nhận thức được giới tính thứ ba, thứ tư, sự việc diễn tiến theo một cách riêng. Quá trình ấy vẫn luôn tiếp diễn. Hiển nhiên như giết người lãnh án cũng không nằm ngoại lệ. Cho dẫu quá trình vận động lí lẽ ấy mang tính ngắn hạn hơn. Tôi từng dành nửa ngày để nghiền ngẫm 12 Angry men, một bộ phim cũ, xoay quanh chuyện tranh luận của 12 người đàn ông về một án tử hình. Xuất phát điểm là một nghi hoặc, rồi tất cả họ bắt đầu bất nhất, xung đột với nhau... Và cuối cùng khi những lí lẽ ngày một được tìm ra nhiều hơn, tất cả đã bỏ phiếu trắng, đồng nghĩa với hủy án. Một quá trình đổi trắng thay đen, chỉ bằng lập luận vậy! Nghe có chút điêu ngoa, nhưng liệu, có phải vấn đề chỉ luôn nằm ở chỗ: "Bạn có đủ lí lẽ để thuyết phục những người đang lắng nghe hay không?" 
Nói một cách tiêu cực, luận điệu này như muối xát thêm vào những nỗi oan khuất của xã hội xưa nay. Vậy đi chăng nữa, thì tôi cũng không muốn bàn đến ở đây. Hãy nói đến mặt tích cực của vấn đề, hãy nói đến một khía cạnh khác của vấn đề. Không phải chuyện bạn cần thuyết phục người khác như thế nào, mà là chuyện, tự chúng ta (trong cả hai vai người nói và người nghe) có nên tiếp tục nghi hoặc hoặc phản biện nữa không? Nghi hoặc đôi khi là một loại thuốc đắng, khá là tốt cho lòng tin. Thiết nghĩ, lòng tin không phải một viên kim cương lấp lánh. Niềm tin là một khối đá bạn phải mài giũa qua mỗi thời kì. Niềm tin nếu không dám chấp nhận để nghi hoặc làm chao đảo thì nó không có giá trị lắm. Nó chỉ là một khái niệm rỗng. Niềm tin tất nhiên là bền vững chứ, nhưng không phải một giá trị bất biến, hơn thế nó có thể tăng trưởng theo thời gian, nhờ cái nỗi nghi hoặc ngược ngạo ấy. Tất nhiên, đào xới và thử thách niềm tin là một điều tàn nhẫn, bạn có rủi ro làm sẽ làm suy giảm niềm tin. Chỉ là, nếu cuộc sống đưa đẩy đến những tình huống, hay chẳng may ta va vấp vào giữa thử thách, chúng ta sẽ bình tĩnh hơn, không gào lên đau đớn, mà vững tin không sớm thì muộn, cũng tìm được đường thoát khỏi lung lạc. 
Có thể nhắc đến "Ruồi trâu" ở đây không? Có lẽ, tôi hơi cá biệt với mọi người, tôi không ngưỡng mộ Ruồi trâu lắm, hoặc là tôi buồn cho niềm tin của nhân vật đó. Ông đã nghi hoặc, để rồi qua cơn nghi hoặc ông có một niềm tin mới. Trách sao được? Ruồi trâu không tự quyết định phận mình, còn có tác giả và một xã hội đương đoạn ác nghiệt áp đảo niềm tin của ông. Một điển hình như "Ruồi trâu", để nhắc ta nhớ ra rằng, sự nghi hoặc là một cái chước khó bước qua. Nghi hoặc cũng là một thử thách. Đổi nghi hoặc lấy niềm tin, ta phải rao một cái giá rất đắt. Bởi thế, nhiều khi người ta sợ hãi sự nghi hoặc, thậm chí là cấm cản và lên án. Trẻ con không phải học khôn nhờ biết đặt câu hỏi không ngừng nghỉ sao? Hay chúng ta cho mình cái quyền chứng nhận bản thân đã khôn ngoan, để không còn phải thắc mắc, không còn nhu cầu cần giải đáp, để suốt một chặng đường biện luận, ta xóa dần những câu hỏi đi, thay vào đó bằng khẳng định, tham thán. Có những chuyện không biết tốt hơn, hoặc biết cũng chẳng để làm gì, ăn được ngủ được là được, bận tâm làm gì lắm. Vậy đấy! Cơ hội luôn đi cùng với rủi ro, hoặc là bạn tìm ra đường đi mới, hoặc là bạn sẽ bị lạc giữa mớ bòng bong. Can đảm bao nhiêu thì đủ? Nên khó lắm! 
Áp chế những câu hỏi, những nghi vấn và đồng thời chúng ta cũng không tìm được lí lẽ nào để bồi đắp thêm cho lập luận của mình. Phải chăng, chúng ta đang cố gắng đóng cửa tư duy của mình lại, trong khi miệng không ngừng vênh vang "take an open mind!"? Chúng ta chỉ bao dung cho suy nghĩ mình, bao dung cho cơn lười biếng trí tuệ của mình thôi. Open mind - tư duy mở hay nghĩ thoáng đi, chẳng qua là đòi hỏi một lối cư xử ôn hòa nhịn nhục, không bao hàm tính tự vấn và khám phá mới ở trong đó. Nó giống như việc ta ngồi dưới đáy giếng và bắt người trên mặt đất phải nghĩ thoáng cho ta, rằng: "Trời... thực ra nho nhỏ như cái miệng giếng ấy thôi!" Hóa ra, ta chỉ đang bắt người khác bao dung cho cái cố thủ của mình.
Những Copernic, Galiléo đã nghi vấn với lý lẽ của thời đại mình. Rồi như những trường phái: hình học phi Euclide, vật lí - hóa học cổ điển và hiện đại... Rõ ràng, nếu không có nghi hoặc, con người đã không tiến xa được đến vậy.
Rồi chúng ta thì sao, chẳng lẽ còn an nhiên đến vậy? Quẳng nghi hoặc đi mà sống chăng? 
Hãy cho nghi vấn có cơ hội được xưng tên! Vì tôi cần một xã hội cấp tiến!
P.S: Nhưng trung dung có phải là một thái độ không? Trung dung thì có tốt không? Tôi nghĩ là có và tốt chứ! Đôi khi, ta không cần tìm hiểu câu trả lời, chỉ cần nghiền ngẫm nghi vấn thôi là đủ. Hoặc là, ta không kiềm hãm cả nghi hoặc và lí lẽ, ta để cho cả hai cùng có quyền lên tiếng. Thay vì làm học giả góp giọng vào, ta ngồi lắng nghe và nghiền ngẫm. Đó chính là một cách nghĩ về trung dung.