Saturday, September 7, 2013

Nôn nao


 
Thời tiết, lễ lạt, tàu xe, đuờng xá, bia bọt....bao thứ khiến người ta phải nôn nao, lâng lâng trong chờ mong lẫn mệt mỏi.
Cảm giác như cái bệnh cái tật đang nổi dậy và khua khoắng khắp cơ thể. Nhưng thêm vào đó là cả những hạnh phúc chào đón.
Nhờn nhợn nơi cuống họng, nỗi buồn như muốn tuôn ra xối xả nhưng vẫn muốn uống thêm mấy ngụm niềm vui.
Mênh mang những chuyến đi -về. Ra trước ban công nghiêng ngó lên trời, tìm một chòm sao thân thuộc để gửi gắm đôi lời cho những dư âm hiện tại. Là gì? hình như thấy mình già cội.
Chưa kịp gửi lời chi, nghe lờm lợm trong vòm miệng, gió phảng phất, thổi tung những nhốn nháo, nhộn nhạo trong người.
Ngây ngây nơi buồng phổi, sởn sởn nơi cột sống. Hôm nay biết mình nhạy cảm, lây lất, ngả nghiêng. Giống một cái cây quá đỗi! Cái cây không reo vui trong gió, không um lùm trong bóng đêm mà cái cây đang nôn nao, đang cồn cào theo những vòng xoay của trời đất.
Í...a, í....à...Ngân nga vài khúc, để tiếp tục tuôn ra nỗi buồn, uống tiếp mấy ngụm vui.
Thế nha, chào mùa mới!

Tình yêu và cổ vật

Yêu, yêu và yêu. Từ lâu đã rất kỵ nhắc đến từ ấy, cứ như thể nó là một danh từ, một động từ, một tính từ...vân vân từ rất sến súa. Vả lại, đầu óc, tâm hồn bấy lâu không thể tung bay cùng với những con gió tình yêu của cuộc đời nữa.
Già nua, khuôn khổ, bất an và e sợ đã làm cái ngông cuồng một thời căng mọng giờ trở nên teo réo, nhăn nhúm mất rồi!
Bỗng đâu 1 ngày bắt gặp mùa yêu, thấy người người quấn quện những cơn say tình ái mới thèm thèm nhớ lại chút gì đã phôi phai.
Những nhịp đập lạc điệu lại một lần nữa dồn dập nơi trống ngực. Xuân đang rất héo mà cảm xúc lại rất tươi. Chỉ muốn ươm mầm cho bông hoa kia nở rộ. Bung xòe hết những cánh cảm xúc rồi rụng rơi nhưng phiền lụy, dám chăng?
Dám, không dám. Dám, không dám và Dám. 
Hình như lúc trí óc quyết liệt thì tâm hồn lại trùng xuống, tiếng 'Dám" kia lại bay bay, lay lay trong những não nề, nỗi sợ về những thứ sẽ vơi cạn, nỗi lo về những điều dại dột. Không thể sống hết lòng, không thể phơi hết ruột gan mà cũng chẳng thể thực tâm sống thật với con tim của mình.
 Hàng rào kiên cố, công phu ai nỡ phá bỏ, ai nỡ tiếp tay cho những tên trộm lẻn vào nhà để rinh đi những cổ vật quý giá?
Nhà nghèo, có ít cổ vật không dám để trộm rập rình, cũng không dám mang đi biếu bạn.Với mình là đồ quý nhưng người ta thì không hẳn, có cho đi, mất đi lại thấy phí. Đành để đó, lâu lâu mang ra lau chùi và tự chiêm ngưỡng, cùng lắm tôi sẽ mời bạn đến để khoe. Bạn có quý tôi, xin đừng ngỏ ý xin cổ vật nhé! tôi chẳng cho đâu!
Tình yêu với tôi cũng thế, nó đã là thứ cổ vật. Tôi sẽ mãi để nó ở nơi thuộc về nó và để nó nằm thật im, không nhúc nhích. Mặc dù tim tôi vẫn đập, ruột gan tôi cục cựa những nỗi niềm. Nhờ kẻ cắp nhòm ngó, nhờ bạn bè xin xỏ, tôi mới có chút trân quý món cổ vật của mình.
Lúc hơi thở có vấn đề, có lúc tưởng như sắp chết đến nơi, tôi đã nghĩ đến việc gửi món cổ vật vào bảo tàng nào đó hoặc gọi cho người thu mua ve chai, đồng nát. Há há  :))
 

Chờ nổ

Mấy ngày qua trong đầu không thoát khỏi những lời nói cay nghiệt ...ám ảnh đến cả trong giấc ngủ, toàn thân chìm sâu trong 1 sức nặng ghê gớm, cái thứ "bóng đè" đầy ma quỷ và mệt nhọc.
Cuộc sống buông tuồng, mờ mịt, u ám, rối ren lại cướp đi sự minh mẫn hiếm hoi, đầu óc chỉ toàn là sức nóng, sức căng và đặc quánh. Cảm tưởng nó là một quả bom, chờ nổ.
Cổ khan vì la hét, trừng trộ, tâm trí không tha thiết bất cứ điều gì ngoài văng ra những lời nói, con chữ vô bổ.
Mãi tối mịt mới được nhúng mình trong làn nước lạnh...Quả cầu lửa tỏa khói mịt mù, mọi thứ tan chảy. Mát rồi, nguội rồi, thế là ngồi gõ.
Nào buồn, nào bực đâu chui ra đi! cái lỗ thoát rất hẹp chớ có chen nhau mà mắc kẹt mãi ở đó. Mà hình như mắc kẹt thật rồi!
Lại cảm giác đó: đơn độc- gò bó và không tin ai. Suốt những năm tháng dài không sao thoát khỏi. Thứ rễ cọc, rễ chùm bám sâu vào tâm khảm, hút hết những dưỡng chất lạc quan.
Đây này,
Rặt những trò đùa và thiên hạ cứ rỉ tai cho nhau những trò đùa của chúng, những tiếng thì thào bỗng lọt cả vào đây!
 
 

Rót rượu vào đây

Thèm nói quá, chỉ muốn nói ra một điều gì đó cho nhẹ lòng. Bấm số, nhắc máy lên, mà tình cảnh không đưa mình vào sự nói. Tôi như bầu rượu tràn đầy muốn rót vào một chiếc ly. Nhưng rót vào chiếc nào cũng cảm thấy vô duyên hết sức. Thời gian- va đập và cũ kỹ đã làm rơi vỡ chiếc ly cuối cùng vừa tìm thấy- chiếc ly có sóng- chiếc ly tham lam- chiếc ly kiêu hãnh- chiếc ly nồng nàn. Nghe hụt hẫng vô biên.
Tôi cần một chiếc ly.
Thế mà không! đành cầm bầu rượu tự rót vào lòng mình. Rượu vào, lại thèm khóc, thèm nức nở như mưa, cho trôi những sầu muộn vụn vặt trong đời.
Cứ rót vào, rót nữa...rót thêm... chỉ lòng ta là chiếc ly duy nhất chứa đựng những nặng nề duy nhất. Lặn ngụp trong dòng suối cay, nhìn lại một lần phản chiếu dưới đáy sâu: những gương mặt hờ hững, những ánh nhìn vô cảm, thứ tiếng nói vô thanh, những huỷ hoại mãnh liệt đang xâm lấn.
Và cả khuôn hình tôi dưới đó !
Ừ nhé! dung nhan chẳng gì xuất sắc, những lời đường mật cũng đã từng rủ rê...Tính tình chẳng gì quyến rũ, những dụ dỗ cũng đã từng mời gọi....để làm gì? tự nghĩ,  chỉ là một lần giường chiếu rồi trôi đi hoặc làm một huy hiệu điểm vào bộ sưu tập ân ái của những gã trai ưa sắc chứ nào phải ai mến yêu, trân trọng mình chi!
Ừ, thì kết tổ uyên ương, kết thúc chặng đường luyến ái bồng bềnh. Nhưng hạnh phúc được mấy bận mỉm cười, nhà chưa ấm mà gió rét cứ lùa vào từng đợt. Nhắm mắt mà tiễn đưa tình về nơi chín suối. Tuổi còn xanh mà yêu đương vội đóng cặn xám xịt.
Ờ, cũng tụ tập, cũng rong chơi, cũng kết giao bè bạn, cũng tỉ tê bao điều lớn nhỏ, nhưng chỉ ở đó và bấy nhiêu ... còn những điều sâu hơn mãi chết đuối trong lòng. Bằng hữu thoảng như gió, dạt như mây khi không là những mảnh ghép tương đồng.
Nào thì thục nữ - đoan trang, nào thì dịu dàng - nhẫn nhịn, nào thì hi sinh- chịu khó... cứ tan ra đi, hoà vào từng ngụm rượu để ừng ực cho thoả lòng bức bối. Bọn nữ nhi nó uống là để hư hỏng đấy, để khó bảo đấy, để giở trò đấy và để làm vui đấy !
Tôi chẳng ngoan lành, chín chắn gì! đàn ông đừng nên chọn tôi, ai đã chọn tôi thì đó là một sai lầm đáng tiếc! Tôi không phải mẫu phụ nữ họ cần, tôi chỉ là một kẻ cô đơn, điện loạn, hung hăng, cáu bẳn...và cả bất tài.
Chết rồi! say! Tôi đây đang bị ảo ảnh cùng ảo tưởng đua nhau bủa vây về hai thứ gọi là niềm tin và tình ái. Tôi muốn đi tận cùng của những ảo tưởng để biết xem ngoài hai cái nó là gì. Nếu tình cơ biết được thì an nhiên sẽ trở lại hay trống rỗng quay về?
Rượu cứ rót vào đây ! khi nào cạn chắc câu trả lời sẽ có !

Friday, September 6, 2013

Quan tâm làm gì? Chuyện ngoài ngạch cửa...

Cà phê và sách-hai thứ tôi không thể thiếu trong cuộc sống này. Giấy, bút chì và âm nhạc-những thứ làm cuộc sống của tôi trở nên nhiều màu sắc hơn.

~*~
Không biết từ khi nào tôi lại nghiện cà phê như thế, có những ngày sáng ra một tách hòa tan, trưa lại một ly nâu đá , tối lại một tách hòa tan ... một ngày hai tách một ly như thế riết cũng thành quen. Bố Mẹ la, bạn bè la, ai xung quanh cũng la, bảo không tốt cho sức khỏe và hàng loạt những lý do gì gì đó, chỉ có mình là không thấy vấn đề gì.
Cứ tưởng tượng, một sáng tháng Tám trời se se lạnh mà lại trống tiết như thế này, chớp mắt khi mái tôn vang đều tiếng mưa. Nhìn ra, tấm mái kính ướt nhòe sương đêm qua chưa kịp khô đã tiếp tục được những giọt mưa rột rửa, tung chăn đứng dậy vật vờ như con mèo lười, vệ sinh cá nhân xong xuôi. Bật gas, lựa một cái tách trong vô vàn những cái tách dành để uống cf sáng, tự mua có, được tặng cũng có. (nói nhỏ nhé, bạn mà nhìn vào bộ sưu tập ly tách của tôi thì hiển nhiên sẽ biết tôi nghiện cf như nào ^^)
        
Tùy ngày, tùy tâm trạng mà chọn tách khác nhau, hôm nào vui vui thì chọn cái tách nền trắng chấm bi xanh đỏ mua hôm đi nhà sách, nhìn vui mắt lắm, hôm nhớ thằng bạn hồi cấp ba hay con em họ thì chọn cái tụi nó tặng, hay có những ngày mưa sáng như hôm nay thì chọn cái tách đặt riêng do mình tự thiết kế với hai màu duy nhất trắng-đen, thân tách màu trắng tinh với viền và cán cầm đen tuyền, thân ly có mấy họa tiết hình giọt mưa, cái ô cách điệu nghiêng nghiêng cùng dòng chữ "i love rain" cạnh nickname mình (ai nhìn cũng bảo đơn giản, độc và lạ ^^) Bậc nhạc, lại ngay Khi Người Lớn Cô Đơn, ô hay, hợp tình hợp cảnh quá rồi còn gì :>
"Thành phố bé thế thôi
 Mà tìm hoài chẳng được
 Tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa chốn đông người
 Thành phố bé đến thế thôi
 Mà tìm hoài không thấy
 Chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình

 ..."
                
Tiếng mưa vẫn lộp bộp trên mái, khí lạnh len qua kẽ hở cửa sổ ùa vào ương bướng, tiếng nhạc du dương đúng tâm trạng, làn khói từ tách cf lượn lờ khắp phòng, mùi cf xộc vào mũi. Ấm nồng. Tôi lại thả cảm xúc lang thang. Chẳng cần ăn sáng, không muốn ăn cũng không có nhu cầu ăn, mà sáng mưa vầy với tôi thì tách cf nóng đã đủ rồi.
Ngẫm lại, nhiều người ưa nói cuộc sống của tôi đơn điệu, trầm lắng nếu chưa nói là nhạt. hì.. cũng đúng, không nhạt sao được với một đứa 19-20 tuổi đầu, suốt ngày đi học, về không làm gì thì ngủ, không thì ôm máy tính, đọc linh tinh, viết lách, nghe nhạc, vẽ, nghĩ ngợi, thỉnh thoảng cũng có đi ăn la cà với đám bạn chí cốt, không hò hẹn cũng chẳng yêu đương!!!
                  
Ngoài kia, mọi người ùa vào nhau chộn rộn, còn tôi chỉ độc nhất một chữ lười, lười chui ra khỏi nhà, lười bò ra khỏi ụ chăn, lười váy áo ra đường, lười đóng mở yêu thương, lười...lười cả quan tâm thiên hạ. Thiên hạ yêu thì mặc thiên hạ, việc gì phải cuống cuồng lên tìm người yêu cho có với người ta. Muốn chứng minh rằng "tao cũng có người yêu" à? xin lỗi, tôi không rỗi, còn nhiều việc khác phải lo.
Yêu nhau như một thói quen
Nắm tay nhau như một quán tính
Yêu thương từ bao giờ trở nên thừa thãi như thế?? 
 Vậy thì yêu làm gì cơ chứ? @@
Có người hỏi, sao tôi lơ đễnh thế, ánh nhìn như chẳng đặt cái gì vào mắt, ừ thì đúng là vậy thật, có những lúc cảm giác như tôi không quan tâm đến thứ gì trên đời này, hay không có gì đáng để tôi quan tâm? Một mình đi về trăm ngã lại thấy bản thân ngày càng rắn rỏi.
               
Đời xoay nhanh
Người quay quanh
Đôi khi không cần giương mi vẫn thấy mọi chuyện nhan nhản trước mắt
Có những chuyện không quan tâm nhưng vẫn biết
Biết nhưng không để tâm
Để tâm làm gì, chuyện ngoài ngạch cửa.
Thế đấy, thờ ơ đến vô tâm, trầm đến lặng. Nghe hết, biết hết nhưng vẫn ơ hờ...nên đôi lúc cũng tự hỏi mình liệu sau tất cả thì điều gì có thể giữ chân một đứa con gái như tôi...???
                           

Giờ thì bạn đã thấy tôi

Tôi vẫn luôn thích câu đề tựa trong bộ phim Now you see me: The more you look, The less you see (Tạm dịch là: Nhìn càng nhiều, thấy càng ít).
Nhiều lúc, việc duy nhất tôi thích làm là uể oải tha mình đến một quán cafe, gọi một cốc dứa ép nguyên chất ít đá và nhấm nháp nhìn Hà Nội rũ mình trong cơn giao mùa. Ít ra đó là điều khiến tôi thấy thanh thản nhất trong cuộc sống ngoài 20 một chút nhẹ của chính mình.
Con người ta vốn vẫn tự huyễn hoặc rằng bản thân họ là một cá thể xuất sắc. Bạn có thể chối từ, bạn có thể thốt lên đâu tôi nào có như vậy, nhưng trong tiềm thức, đó vẫn là một statement, một tuyên ngôn mà ai cũng đau đáu. Tôi cũng vậy, cũng luôn gào thét từ bên trong rằng tôi là một cá thể xuất sắc và rằng ai cũng nên mến phục.
Tôi đùa ý mà.
Giờ đây, mọi thứ được vận hành bởi thế giới ảo. Tiếng tăm là ảo mà giá trị thì phải là thật. Hình như không ít những idol nổi lên từ thế giới mạng đã nhai đi nhai lại câu này không biết bao lần để găm cắm vào trong tim mọi người một niềm tin vững chắc rằng chỉ cần biết cách đi một chút, cái tôi to lớn của bạn có thể được thỏa mãn đến tận cùng. Nhưng sự thật thì nhìn càng nhiều, thấy lại càng ít.
Khi công việc của bạn buộc bạn vào thế giới của những hào quang nhấp nhoáng và những tiếng hô thần tượng vang vọng không dứt, cũng là lúc bạn lật mặt nạ của những màn ảo thuật hấp dẫn mà bấy lâu bạn, bạn bè của bạn và nhiều người khác vẫn tung hô. Ai đã xem The Prestige chắc vẫn không quên được bí mật của trò ảo thuật với lồng chim. Một chú chim bị nhốt vào lồng, phủ một tấm khăn. Nhà ảo thuật gia vĩ đại dùng tay đập cái lồng xẹp xuống nhưng khi vén khăn ra, chú chim đã biến mất. Khán giả hô hào mắt đảo quanh tìm kiếm rồi vỡ òa khi chú chim đã bay ra từ bàn tay còn lại của nhà ảo thuật. Những gì bạn thấy với giới trẻ ngày nay, cũng như một trò ảo thuật ma mị với chú chim vậy.

Giờ thì những danh vọng như quản lý show cho diễn viên, ca sĩ, hot girl mọc lên ào ào. Nay báo này, ngày sau báo nọ. Oai chứ, nhưng hóa ra chỉ có mỗi việc sắp xếp lịch diễn như hàng ngày bạn sắp thời khóa biểu. Hợp đồng thảo ra thiếu điều khoản này kia, gà nhà có gặp sự cố thì lặn mất tăm để đợi đến khi công ty chủ quản dẹp yên dư luận mới ra mặt ghi nhận mọi lời khen cho một quản lý giỏi.
Đấy đã là gì? Đầy ra đấy.
Rồi bất cứ ai cũng có thể làm marketing chỉ với kế hoạch chưa hết 1 trang A4 vỏn vẹn việc post bài lên facebook giờ nào nên share bao nhiêu. Truyền thông xã hội thì dễ như ăn kẹo mút chỉ với việc share spam và câu like ầm ầm. Làm doanh nhân dễ như bỡn với tờ giấy thành lập công ty vốn điều lệ khai khống mà kì thực nháo nhào toàn tiền bố mẹ bù lỗ. Những màn ảo thuật lấp loáng che mắt mọi người vẫn diễn ra hàng ngày hàng giờ xuất phát từ cái tôi kiêu hãnh của người trẻ muốn được khẳng định bản thân và mọi người ngưỡng mộ.
Không biết thì thôi, biết rồi chỉ thấy thấm mệt. Mệt một phần lo sợ chả may mình cũng bị lóa mắt trước những màn ảo thuật khai khống tài năng bản thân để rồi đưa chân hợp tác nhầm người rồi mình lại khổ. Mệt phần nữa cho chính những người tự huyễn hoặc năng lực để rồi xảy chân ngã một lúc bất kì không hay. Cứ như vậy bảo sao người trẻ vẫn hay tự kỉ hằng đêm với những dòng tâm sự sướt mướt vì cái sự mệt mỏi này.
Đằng sau màn ảo thuật chú chim biến mất chính là cách nhà ảo thuật gia đập chiếc lồng có chú chim kia. Khi kéo tấm màn phủ lên, nhà ảo thuật đã kịp nắm luôn cái xác của chú chim xấu số bị đập trong lớp vải tối màu và xòe ra một chú chim y hệt từ bàn tay kia. Đằng sau ánh sáng có thể là một nguồn năng lượng dồi dào tươi tốt như suối nguồn nhưng cũng có thể là sự thật không mấy đẹp đẽ về những dị hình méo mó được đắp mặt nạ đẹp lên người.
Giờthì bạn thấy tôi rồi đó
Nghĩ như vậy, thì tôi chỉ muốn lười biếng mãi và giấu mình trong thế giới riêng. Ra ngoài kia, có ai là đang sống thật.

CHỜ NHAU 1 LẦN TRONG ĐỜI, CÓ ĐƯỢC KHÔNG?

Mỗi người chúng ta khi sinh ra đã có cho mình một con đường, một số phận riêng để đi. Chúng ta có thể là kẻ đơn độc trong một giai đoạn, một thời kỳ nào đó, song sẽ đến một thời điểm mà chúng ta không ngờ trước được, có người bước chân vào cuộc hành trình của đời mình. Ấy là khi chúng ta biết rung động trước một người, biết trao đi yêu thương và nhận lại thương yêu…

Có ai đó đã từng nói, muốn đi nhanh hãy đi một mình, muốn đi xa hãy đi cùng nhau. Quả thật vậy, nếu bước chân ta nhanh chậm do mình ta điều khiển, rõ ràng rất dễ để có thể biết được tiến độ của chính mình và con đường dù dài dù xa sẽ là mục tiêu để ta chinh phục. Nhưng cuộc sống này không chỉ có một mình ta là chiến binh và thử thách không phải chỉ có một mình ta chinh phục. Đó là lý do vì sao chúng ta có thể dễ dàng chấp nhận người khác bước vào cuộc sống của mình, nuôi thương nhớ và cùng họ dìu nhau qua những nỗi đau.

Chờ đợi hẳn luôn có một ý niệm riêng của nó. Đôi khi sự chờ đợi làm chúng ta thấy mỏi mệt, muốn buông xuôi.

Bởi chờ đợi vốn dĩ không đáng sợ, mà điều đáng sợ là không biết phải chờ đợi đến bao giờ. Nhưng nếu có thể, hãy dành cho nhau dù chỉ là khắc khoải đợi mong, để ta biết rằng người cần ta biết bao nhiêu và ta cũng cần người nhiều như thế nào.

Con sâu trong kén phải đủ ngày đủ tháng mới dám trút bỏ mình để hóa bướm bay đi…

Em bé trong nôi phải đến ngày đủ cứng cáp mới cất tiếng bi bô gọi bà gọi mẹ…

Cuộc sống này phải đến lúc ta đủ tự tin với tình yêu mới giăng cho ta sự thử thách của năm tháng đợi chờ…

Liệu ta có đủ can đảm để chờ nhau thêm một chút?

Bản ngã của cuộc đời là xoay vần, là công bằng dành cho tất cả. Nếu chỉ một mình ta độc bước, chỉ một mình ta đơn côi chống chọi, dù mạnh mẽ cũng sẽ thấy mình cô độc biết bao nhiêu.

Thế nên, nếu phải lòng nhau rồi, hãy chờ nhau lâu hơn một chút. Chờ cho sự can đảm dẫn lối trái tim yêu.

Đừng mãi bỏ đi xa xôi để rồi khi quay lại mới nhận ra đã tự ta làm vụt mất đi điều quan trọng. Hãy tận tâm chờ đợi, như khoảng thời gian dành cho một sự thử thách của tuổi xuân, cho một mối tình cần một lời giải đáp.

Để rồi sau tất cả, sau những hoang hoải hay ngỡ ngàng, chúng ta nhận ra rằng mình tin yêu nhau nhiều như thế, đã cùng nhau đi qua những quãng ngày dài như thế, sự chờ đợi có nghĩa lý gì đâu?

Cuộc sống này có muôn vạn kiếp người, có thể ta sẽ lại tìm tay nắm tay một ai đó xa lạ khác, có thể ta sẽ chọn cách bước đi một mình như tránh né những vết thương… Nhưng trên hết, những bước chân đi chậm lại cũng làm ta cảm thấy thăng bằng và vững chãi hơn đôi chút. 

Vậy nên, ngại ngần chi một lần chờ đợi… 

Chờ nhau một lần trong đời, có được không?