Sunday, September 8, 2013

Chiều nhỏ lệ




Tự dưng dừng xe, và nhận ra mình đứng trong khoảng trời đầy mây. Cách chục bước chân thôi, đám mây đang di chuyển và nắng lộ ra lại rọi xuống tất cả. Tự dưng thèm cơn mưa đến khủng khiếp.
Vào phòng tắm, để cái vòi hoa sen xối xả nước lên người. Thân thể trần trụi, thèm được ốm, thấy chán chường, thấy mệt mỏi. Nước lăn đều từ đỉnh đầu xuống trán, lăn qua mắt. Và chỉ chờ lúc ấy, đôi mắt căng ra cho nước máy và nước mắt hoà vào làm một. Nước trôi đi tất cả không? Nước có thật sự làm người ta thấy yên bình không? Thu lu trong cái phòng tắm ấy, mãi mãi có đôi bàn tay ôm chặt lấy hai vai. Lạnh, đau, trái tim chẳng còn gì để mà nghĩ ngoài cái âm thanh của vòi nước. Không nhạc, không viết, không khóc nổi được. Cơ thể câm nín. Trống rỗng!
Chờ cơn mưa.  Thèm cảm giác dội tan đi tất cả, khi cơn mưa đổ cái rào và mùi ngái của bụi bốc lên. Đường bốc hơi, nó nóng khát mưa lắm rồi. Chiều nay trời nhỏ lệ. Lúc buồn vẫn hay viết, viết ra rồi, chỉ sợ tay viết không nhanh nổi bằng suy nghĩ. Viết ra rồi, nước mắt hoà chan chứa. Cũng không thể viết thật đẹp thật ngay, chẳng còn quan tâm điều ấy, và cũng chẳng có ai có ý nghĩ sẽ xem lại những trang viết của mình lúc ấy mà phải có ý thức viết sạch đẹp cả. Cứ viết một từ, lại có một chữ bị nhoè. Hàng chữ loang lổ, cả một khoảng giấy xám xịt và nhem nhuốc với trắng trắng xanh xanh của mực chữ A. Rồi buông bút, gục đầu xuống bàn. Mắt vẫn mở to. Nếu một ngày đôi mắt này nhắm lại, sẽ nhớ điều gì nhất? Nhắm lại rồi, chỉ còn màu đen thăm thẳm.

Cái màu đen mà trong màn mưa năm nào ai đứng sau nhà ôm con mèo đã chết kêu khóc. Lần lượt từng niềm yêu ra đi, sự sống này thật sự mong manh đến nỗi một sinh mạng không vượt qua nổi cả một mùa mưa hay sao? Cũng cơn mưa ấy, anh ra đi, cũng cơn mưa ấy, thiên thần gõ cửa căn phòng, và trong cơn mưa ấy, cơn mưa như dài cả trăm năm vạn kiếp. Như thể chính những khi trời nắng là do cơn mơ của mình thôi. Rồi khi mình thức, thực tại mới ùa về. Mấy hôm nay lá cây vàng úa rơi ngập sân trường. Thoáng thấy cậu bạn từng thích năm nào đứng tần ngần che ô cho một bóng dáng nào đó. Những bước chân cứ mải miết bước đi trên đám lá vàng rơi. Mưa gợi lại nhiều, Mưa cho người ta dừng lại gặp nhau ở một điểm dừng chân, rồi mưa lại mang người sang bến đỗ khác. Trách mưa sao ôm quá lắm nỗi buồn, trách mưa sao mang nhiều nước mắt. Nhưng trái tim vẫn thầm nhủ ngày nắng hôm nay chỉ là một giấc mơ, và ngày mai tỉnh dậy, mưa lại cuốn lá vàng rơi ngập đường, rồi để dòng nước ấy cho lá trôi lãng đãng, để vụn sầu thiên thu mang tàn tro những mẩu thư của hai đứa trôi dạt đi theo hoài niệm của lá về miên viễn.
~~~~~~~
Trong cơn mơ. Chiều nay trời nắng, nhưng thức dậy với cái trán sốt và thân thể nóng bừng, mơ mà như thức, tỉnh mà muốn mơ… vẫn thấy vương lại hạt mưa trên khoé mắt…
Chiều … nhỏ lệ tình mưa

Ba tấc thiên đường

Nhân gian người thường nói là thế sự vô thường…
Chẳng với tới ánh mặt trời ba tấc..

Vẫn nhớ có người lúc mới quen đã nói: “ừ, hứa, sẽ mãi luôn là thế!”
Vẫn nhớ hôm nào có người đứng trú mưa, xoa đầu và nhắc người khác hãy luôn cười và biết chờ đợi, vì muốn thấy cầu vồng phải chịu đựng cơn mưa.
Vẫn nhớ có người nói người khác sao lạnh lùng và khó hiểu quá, nhưng người vẫn không bao giờ muốn người khác ấy thay đổi. 
Và vẫn nhớ như in có người nói cơn mưa nào cũng cùng người khác đứng dưới cơn mưa, bất cứ khi nào, bất cứ nơi đâu…

Người ta nói nhiều về định mệnh cách năm bước chân có thể thay đổi cả một khung trời phía trước hai người. Người ta cũng nói về ba tấc thiên đường, ba tấc, dài hay ngắn, mang hai con người rời xa nhau…
Người băng qua và dừng lại. Người ghé đến rồi dừng chân. Mỉm cười, vẫn biết trái tim mình dễ bị cơn cảm nắng ấy len vào cả ngày mưa, vẫn biết cơn cảm lạnh ấy vẫn đến đột ngột vào ngày nắng hạ, thì tim vẫn buồn. Chơi vơi. Lí trí không giành giật được sự kiểm soát của trái tim. Là tại trái tim này không nghe lời, hay vì trái tim người khác đã biết buồn. Buồn cái ngày tự mình chọn là người ra đi…
Im lặng có phải luôn tốt không? Im lặng có phải cách giải quyết hiệu quả không? Im lặng để người ở lại bị cảm giác giày vò ăn mòn. Im lặng để người còn đứng trơ trọi một mình thấy cô độc.


Vẫn một mình, nhưng chưa bao giờ đơn độc như lúc này. hỏi người ngàn lí do, không trả lời. Nói người vô trách nhiệm, người càng như không biết. Không một lí do, không một câu giải thích.
Tại sao khi là người khác, lại dễ dàng hứa rồi quan tâm quá nhiều? Tại sao khi là người khác thì lại nói ghét nhất phải làm người mình yêu đổi thay khi bước vào cuộc tình với người? Tại sao nói người khác hãy luôn tin người và chọn cách tìm đến người để người là bờ vai tựa vào? …
Và tại sao lại nói sẽ ở bên, khi người khác ấy thật sự chán ghét cuộc tình này, nói hết yêu thương người rồi người mới dám buông tay?
Là nói dối, hay là dòng sông cảm xúc ngày nào đã chuyển dòng?


Trách người lạnh lùng, hay trách người khác không nghe lời người. Người khác phải thay đổi vì người, người khác trở thành một chuẩn mực mà người mong chờ. Trách người khác không dám tìm đến khi bờ vai người quá mệt mỏi và không muốn trút gánh nặng nữa. Hay tại đã quá tin tưởng người, nên người mới huyễn hoặc ta sẽ mãi mãi là của nhau? Điều căm ghét mình nhất là trao đi yêu thương quá nhiều, để rồi nhận lại là chẳng một câu giã từ. Ghét nhất vì khiến mình thay đổi vì một người như người. Đau nhất vì vội vàng từ bỏ làm người khác để là cái gì rõ ràng hơn với người.
Những lần nói chuyện cuối cùng, mặc người khác là người luôn mở lời, mặc người khác van xin níu kéo, mặc người khác mất đi tự trọng khi luôn tìm đến người. Người vẫn lạnh lùng nín lặng. Có phải người hả hê khi một người con gái phải trở thành kẻ cứu vớt đi tình cảm chẳng còn vô vọng này. Người nói người ta lạnh lùng khi từ bỏ dễ dàng một mối tình để tay ngang theo người. Người nói không chịu được mỗi lần người ta im lặng và không nói ra tâm sự với người. Người nói người ta ấy khó chiều, và người không muốn hiểu, và cũng chẳng hiểu nổi…
Người đang vui lắm đúng không? Khi cái hạnh phúc mỏng manh như làn mây của người kết thúc. Người chẳng mất gì đâu, chỉ là lời hứa suông vẫn chưa thực hiện. Người cũng chẳng hối hận gì đâu, khi người khác lạnh lùng quay đi khi thấy người. Người ta ấy chọn cách lạnh lùng thôi, khi mà những tin nhắn cố tình đi lạc, khi mà những yêu thương những mong níu kéo được tất cả. Nhưng cái hiện hình mãi là bờ môi câm nín.
Người khác không khóc, người khác cũng thấy xấu hổ vô cùng vì cái lòng tự trọng tưởng chừng to lớn lắm ấy của con gái đã chẳng còn là gì. Mong không phải là người trả lại cho người đã là xa lạ ấy thời gian và yêu thương đã mất đi. Mà là lòng tự trọng và niềm tin vào một tình yêu ở định mệnh cách năm bước chân hay thêm một lần nữa có ba tấc thiên đường nào đó như trong thần thoại.
Liệu có không? Hay đánh rơi mất ở một mảng mây nào đó có tia nắng rất mềm với ánh mắt yêu thương.
Nhớ người nơi cũ. Nhớ người luôn cười và nói nhiều về cuộc sống, nhớ người bận rộn nhiều để không đủ lo lắng cho mình. Nhớ người đã ôm mình và khóc thật lâu giữ mình ở lại. Nhưng cơn gió ham vui mãi bay theo mây trời mà quên mất yêu thương đích thực. Định mệnh? Thiên đường? Thì rồi cũng chẳng ngăn nổi những cám dỗ con người. Sẽ chẳng ai tìm ra định mệnh ấy, và cũng sẽ chẳng ai tìm ra thiên đường đích thực ấy. Con người mải miết, rồi chỉ khi dừng lại, mới thấy mình đã đánh rơi quá nhiều, và không tìm ra nơi nhặt nhạnh lại từng mảnh yêu thương vỡ vụn ngày xưa. Phải chăng, đấy mới là thiên đường mà người khác, mới là điều mà mất rồi người khác ấy mới nuối tiếc.


Đi qua nhau, người vô tình, người cũ càng vô tình. Hứa rồi, cũng là cát tan vào biển lớn. Tưởng gặp nhau, rồi lại mất nhau, tưởng đã rút kinh nghiệm ra rằng không nên hững hờ quá, thì khi người khác vồ vập, người lại thấy chán nản và phiền nhiễu. Sợ phải nuối tiếc tình đẹp, sợ lại đánh mất người thương, cứ tìm cách níu giữ, cứ tìm cách ôm khư khư trong lòng. Rồi cũng ra đi, tình càng lớn, tình càng đắng lòng và đau đớn. Nguyện cầu về ngày hôm qua thôi, không mải miết tìm cái gọi là định mệnh ấy nữa, để người khác không rơi vào cái vòng luẩn quẩn: tiếc người tốt hơn người ta, tiếc người quan tâm hơn người ta…
Thế gian, cứ cho người khác với người lạnh lùng lắm, người nào hay rằng người khác chỉ không muốn khóc, để tròn cái vai diễn muôn tận lạnh lùng và khó hiểu trong lòng người…

Nhân gian người thường nói là thế sự vô thường…
Chẳng với tới ánh mặt trời ba tấc..
Thiên đường ấy là nơi ta đã từng yêu người...

Mạnh và yếu.


Có phải phái mạnh đang yếu đi không?
Đàn ông và cả những cậu bé sắp là đàn ông, đừng vội lắc đầu hay tỏ ra không đồng ý với quan điểm này nhé. Cứ nghe chúng tôi nói gì về phái mạnh này:
Bình thường ở nhà ba mẹ hay phân công, con trai làm việc lớn, việc lặt vặt của đàn bà con gái. Thế nhưng nhìn xem trong nhà có những việc lớn nào đây ngoài những việc hết sức đơn giản như nấu cơm, dọn dẹp, lau nhà… Vậy nghĩa là con gái thì luôn phải làm việc nhỏ ấy, trong khi cánh mày râu và con trai trong nhà cứ ngồi đấy mà đợi việc lớn. Có phải vì thế mà con trai có độ lì cao, chẳng nề hà điều gì, thậm chí với con trai thì chẳng việc gì to tát đến mức phải rơi nước mắt cả.
Vì ít tiếp xúc với mọi việc gia đình, chỉ có việc ru rú trong nhà ôm cái máy tính, không phí cơm phí gạo như nuôi con gái, không ngồi trò chuyện kể lể với gia đình như con gái, lại càng chẳng có chuyện ăn cơm xong thì ngồi lại xem phim cùng gia đình. Rảnh thì được đi đá bóng, đi bơi, tập bóng rổ, khỏi phí tiền sách vở, trai đẹp, phim hàn như hội mấy bà cô. Nên… con trai mặc nhiên gắn cho cái mác vụng về, được miễn nhiều việc nhàm chán, nhưng đồng nghĩa sẽ là mất đi cơ hội rèn luyện, tiếp xúc với nhiều mối quan hệ mở. Thậm chí có lông bông thì như ông bà ta cũng nói đấy: “Cứ đợi yên bề gia thất là cu cậu tu chí làm ăn ngay”. Vậy là sẽ có một cô nàng nào đó đáng thương vô cùng khi phải rước đi cái “của nợ” ấy và đào tạo lại từ đầu một chàng to xác lông bông thành “người đàn ông đích thực”!
Thế nên người ta tự hỏi con trai hay đánh nhau? Con trai ghét làm một cậu bé ngoan ngoãn nghe lời mà chỉ chăm chăm nhắm đến cái tít to đùng “Người đàn ông đích thực”? Kém kĩ năng thương lượng và giái quyết mọi thứ bằng đối thoại, tầm nhìn xa một cách mù mờ khiến mọi thứ xa xăm típ tắp, đó có phải là ưu điểm của phái mạnh?
Về thể hình, sự tấn công ồ ạt của thiết bị 2tech làm các cậu không còn sự đam mê với các sân chơi. Chỉ ngón trỏ ngón cái hoạt động mà bắp tay, cẳng chân không có cơ hội làm việc rèn dũa. Sự đổ bộ ào ạt cuả văn hoá Hàn Quốc cũng phần nào làm các cậu đổ theo xu hướng mỏng manh, yếu đuối, tóc dài, unisex… Tự hỏi điều gì làm các cậu phải la ó lên chỉ vì nghĩ đến việc cắt đầu đinh khi vào trong quân đội? Con trai cũng kém về việc phục vụ người khác, khi mà phục vụ mình đôi khi còn kém.
Tôi có câu chuyện vui về ông anh họ dang là sinh viên năm nhất của tôi. Tủ quần áo của anh chàng nhiều đồ màu đen lên đột xuất, cánh con gái trong trường còn hay khen nhìn sao ngầu thế mà áo quần lúc nào cũng thơm tho dễ chịu không chải chuốt quá nhiều. Hỏi ra mới hay anh chàng mua đồ đen để đỡ phải giặt mà chỉ cần xả Downy là thơm tho mặc cả ngày. Có phải vì sự tự tin con trai thì không cần quá cầu kì như con gái, đi đêm cũng chẳng lo mất mát gì nên các cậu có thể đi bao lâu tuỳ ý. Dẫn đến kỉ luật cá nhân của nam nhi thường không mạnh mẽ, dễ nghiện, dễ tệ nạn,… hoạt động chơi bời hư hỏng nào cũng chực chờ con trai mà xông tới.

Lịch lãm không bao giờ lỗi mốt
Có một điều là các cô gái dù có điên đảo vì vẻ đẹp mỏng manh của những chàng Unisex đến mấy thì con trai và con gái vẫn phải lớn lên. Khi đó các cô nàng trẻ con ngày nào đã trở thành những người phụ nữ chín chắn, những cô gái biết hiểu chuyện hơn. Mà các cô gái, dù ở thời đại nào đều luôn bị quyến rũ bởi một người đàn ông đàng hoàng, chỉn chu và lịch lãm.
Không phải cứ mặc lên người những bộ áo vest, đeo giày tây, mặc quần âu là một chàng trai sẽ trở thành một người đàn ông. Và cũng không phải cô gái nào cũng yêu thích một chàng trai cổ điển như vậy. Nhưng sự thật là hình ảnh những quý ông đang dần biến mất. Nó chỉ còn tồn tại với những người đàn ông trưởng thành và thành đạt mà thôi. Thậm chí nhiều người có thành đạt rồi mới học cách định hình phong cách lịch lãm cho mình. Lịch lãm là phong cách thời thượng, song nó không phải sự hào nhoáng và già dặn như nhiều cậu con trai vẫn nghĩ. Nhiều cậu cho rằng bao giờ mình có tiền, có nhà, có xe rồi hãy tính là mình sẽ phong độ ra sao, không một cậu con trai nào nghĩ rằng mình nên hành xử tinh tế, ăn nói chừng mực và nhất là có thái độ tôn trọng phụ nữ khi còn ở lứa tuổi thanh niên.
Không thể đổ thừa là con trai luôn có suy nghĩ trẻ con hơn con gái cùng tuổi mà mình đối xử với một nửa thế giới này vẫn thật vô tư đến vô tâm dễ sợ.



Ta trách con gái ngày nay dường như đã quá mạnh mẽ. Địa hạt nào mà con trai làm được con gái cũng phải đặt chân đến khẳng định chủ quyền. Thậm chí trong Pari by night, dẫn chương trình đã nói một điều dí dỏm là: Tại sao con gái mặc quần áo con trai thì coi là Tomboy, con trai mặc quần áo con gái lại coi là biến thái. Con gái vào nhầm nhà vệ sinh nam là một nhầm lẫn dễ thương, còn con trai mà vào nhầm thì lập tức bị mắng xơi xơi. Và tại sao con gái sửa điện giỏi thì được tán thưởng còn con trai nấu ăn ngon thì lại cho là chuyện đương nhiên…
Đúng là con gái được thiên vị chút ít trong xã hội, và đúng là con gái có mạnh mẽ trong cuộc sống này hơn bao giờ hết, nhưng bản năng phụ nữ không bao giờ là cơn sóng dữ dội, càng không phải cơn sóng thần nhấn chìm tất cả, mà con sóng ấy mãi đổ về bản năng của người phụ nữ, là con sóng ấm áp ru tình trong biển ngàn năm mà thôi. Nên dẫu khoác vẻ ngoài bất cần, thì con gái vẫn luôn chết vì vẻ phong lưư từ Clark Gable, Cherles Broson xưa kia đến George Clooney hay Brad Pitt hôm nay mà thôi.
Và điều cuối cùng muốn nhắn nhủ, xã hội ngày nay bất lợi cho bản chất mạnh mẽ của phái mạnh, nhưng nếu có sức mạnh thể lực, có hiểu biết sâu rộng, có tinh thần chở che và chăm sóc, thì con trai không để mặc cái phẩm chất quý ông vuột khỏi tầm tay mình được, đúng không nào?


5 Ngón Tay




Năm ngón tay ..Xin xòe cho anh đếm
Ðếm đong đời lặn hụt giữa trần gian
Ðếm ngày qua, năm tháng của gian nan
Dù tình anh… mãi hoài không bờ bến...?

5 ngón tay ..bỗng dưng anh yêu mến
Mơ hẹn hò, thương nhớ lẫn uớc mơ
Nhưng Em ơi, đường đời cứ ngẩn ngơ
Ðể tình anh… lệ lòng vuơng mi mắt...

Năm ngón tay ! Xin chơi trò cút bắt
Cố giận hờn, trách móc, tránh tìm nhau
Mong tâm tư, tình cảm ấy nhạt mau
Nhưng bao lần...dối mình rồi Em nhỉ...?

Năm ngón tay xin...ngéo làm Tri kỉ
Cho tình anh.. thôi bớt tí gió mưa
Nếu mai này... Em, trở lại.. như xưa
Hẹn tình Ta vẹn toàn như mong uớc....? …

NHỮNG ƯỚC MƠ RẤT TỰ NHIÊN

Cách đây 4 năm tôi cũng có 1 ước mơ riêng về 1 giảng đường đại học đúng nghĩa của riêng tôi nhưng do một biến cố trong đời tôi đã từ bỏ ước mơ ấy và bước sang 1 ngã rẻ mới trong cuộc sống. Nhưng vốn dĩ ước mơ vẫn hoài là ước mơ mà, con người ta không thể nào từ bỏ những suy nghĩ về ước mơ của mình chỉ trừ khi trái tim ngừng đập, hơi thở dừng lại trở về với đất mẹ.

Hãy đến với giấc mơ của bản thân

Ước mơ vốn dĩ là thứ con người ta ai cũng khao khát mong muốn đạt được, nhưng dù có đạt được hay không thì nó cũng khiến con người ta cảm thấy hạnh phúc và khát khao mỗi khi nghĩ đến nó, tôi cũng thế tuy đã nhiều năm trôi qua nhưng ước mơ ấy vẫn vẹn nguyên trong tôi, cảm giác hối tiếc về những kế hoạch còn dang dỡ những cảm xúc đã trải qua… Nếu trong mỗi cộc mốc quan trọng của 1 đời người được ghi nhớ bằng những dấu ấn,có những dấu ấn thành công tràn ngập niềm hân hoan nhưng cũng có những dấu ấn thất bại trong sự luyến tiếc và nước mắt,… Trong vô số lần vấp ngã ấy có những lần in dấu chân ta trong quá trình chinh phục ước mơ của bản thân, đó là những kỷ niệm về lần đầu tiên ta cảm thấy gần ước mơ nhất nhưng lại xa ước mơ nhất.


Những ngày đầu tại lớp của tôi
 
Trở về với đời thực chính mình, ước mơ của tôi của cha tôi và của mẹ tôi là tôi đậu vào một trường đại học, giấc mơ ấy vỡ  ngay trong năm 2009, số điểm 16.5 là không đủ để tôi trúng tuyển vào trường Đại học Khoa học tự nhiên, học cao đẳng vậy. Nhưng rồi tôi cũng làm mọi người 1 lần nữa thất vọng để bước vào cuộc sống sớm với những buổi học ban đêm, đó cũng là 1 cách thực hiện ước mơ đó thôi tôi nghĩ với lòng như thế. Nếu mọi chuyện dừng lại ở đây thì tôi đã có hàng loạt blog về chủ đề đi học và đi làm của mình, nhưng em trai tôi đậu đại học và đậu vào chính ngôi trường tôi đã từng học- Đại học khoa học tự nhiên TP Hồ Chí Minh, khiến tôi bồi hồi với nhiều suy nghĩ, giấc mơ ngày ấy bổng nguyên vẹn 1 cách lạ thường… Mình đã từng mơ ước được học và tốt nghiệp ở ngôi trường ấy, mình đã có những ngày đầu tiên được là sinh viên nghiêm túc nhưng vui vẻ, nơi có những người bạn từ ba miền Bắc, Trung, Nam và những buổi “chào sân” chúng tôi là sinh viên mới… Ký ức đẹp thế còn gì…

Mục tiêu, ước mơ của 12 năm đi học
 
Anh Hai ơi em đậu đại học rồi, trường Khoa học tự nhiên, tôi có ngay 2 luồng cảm xúc trong cùng suy nghĩ hân hoan, 1 luồng cảm xúc vui mừng đến tột đỉnh, cuối cùng em tôi cũng làm được điều mà ba mẹ kỳ vọng nhưng tôi thì không, cuối cùng thì ba mẹ cũng có 1 đứa con đậu đại học,… mà ơ … sao lại là Khoa học tự nhiên, tôi bật cười với cái suy nghĩ hoài niệm về bạn bè và ngôi trường mà tôi chỉ học hành có 4 tháng… thằng ku này giỏi hơn anh nó rồi, vậy thì cho mày làm nốt công việc mà anh Hai còn dang dỡ…
Em trai tôi cũng giống như tôi bắt đầu hành trình đi tới những ước mơ của mình,  bắt đầu những trang mới trong một chương mới trong cuộc đời của nó, 4 năm Đại học sẽ rèn giũa cả kiến thức lẫn vốn sống cho những đứa trẻ non nớt ở quê như em tôi, tôi vui vì cuối cùng ước mơ của em mình của trở thành hiện thực với cả sự quyết tâm và nổ lực, tôi ngưỡng mộ vì cái sự vượt khó của thằng em mình, nó không muốn phải thua kém anh trai ở bất kỳ điều gì ngay cả việc nó bắt đầu tìm kiếm việc làm ngay sau ngày thi đại học,… Những thứ nó đã và đang làm nhìn vào thì trông rất giống những thứ tôi đã trả qua, tuy nhiên nó luôn thực hiện mọi tốt hơn tôi ít nhất là ở thời điểm này… Kết thức ước mơ của 12 năm đi học , bắt đầu 1 cuộc hành trình mới ở 1 nơi xa nhà , chúc em trai luôn giữ vững niềm tin và nghị lực để tiếp tục chinh phục tiếp những ước mơ và ước mơ này anh em chúng ta có tên rất giống nhau ước mơ tự nhiên.

Suy nghĩ về em

Em à !!!
 
Anh chỉ muốn nói với em những lời thật nhất, và lúc nhớ em nhất, Thời điểm này là thời điểm anh viết về em và về tỉnh cảm chúng ta thích hợp nhất. Mình đã quen nhau được nữa năm rồi đúng không em, nữa năm qua với anh là những điều tốt đẹp và thật ý nghĩa khi em bên cạnh.
 
 
Hôm nay, anh rất cảm kích vì em đã lặng lội xa xôi như vậy để qua nhà anh, anh rất vui vì em nhận được tình cảm từ phía mẹ lẫn nhóc Đô, điều đó làm anh cảm thấy vui và ấm áp. Vì người con gái anh yêu mẹ anh cũng quý mến , và nhận được cả sự ủng hộ của 2 nhóc em anh nữa chứ ! Anh thích trêu nhóc Đô vì nó nhỏ mà, trêu nó rất vui, nhưng ít ra ghệ yêu của anh cũng đã dỗ dành nó,... Anh ồn ào náo nhiệt, nhưng ít ra ghệ anh là người hiền lành ít nói mặc dù đôi khi cũng bạo lực với anh lắm, cả trong lời nói lẫn hành động lúc đó trong em thật đáng sợ hì hì
 
 
Em biết không, Anh thích nụ cười của ghệ, thích cảm giác e dựa vào lòng anh, mọi thứ thât bình yên khi anh được bên em, tất cả mọi phiền muộn anh bỏ lại phía sau nụ cười của em, nụ cười làm anh hạnh phúc. 
Anh rất thích ghệ "Dạ" thay vì nói uhm, anh thích ghệ cười, nháy mắt trong thật xinh, anh thích cả những lúc ghệ đánh yêu anh nữa, thích lắm luôn đấy, thích cả những lúc giả vờ giận hờn để rồi yêu nhau nhiều hơn. Anh luôn mong những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với tình cảm của 2 đứa, anh luôn có niềm tin nơi ấy, anh hy vọng em cũng sẽ luôn như thế luôn nắm chặt tay anh nhé, Hạnh phúc bình yên với anh là được bên em, mãi luôn thế này em nhé !!!

Người dưng

Sau khi hết yêu thương nhau họ chọn cách im lặng và dần dần trở thành 2 người xa lạ với nhau, họ nghĩ như vậy. Không gặp mặt, không nhắn tin, không nói chuyện dần dần thời gian cũng sẽ phai nhòa hết tất cả, họ nghĩ như vậy, vốn dĩ từ lúc bắt đầu họ là 2 người dưng, rồi quen biết nhau, rồi yêu nhau sau đó là chia tay,… Mọi thứ là thế.
Nhưng thời gian liệu có thể biến 2 người dưng ấy hoàn toàn quên được nhau trong ký ức và cả trong cách sống. Đã có 1 điểm thời dừng thời gian nào đó, họ từng xem đối phương là sinh mệnh là niềm vui và là cả hạnh phúc của 1 đời, liệu rồi những năm dài tháng rộng có thể là liều thuốc quên hiệu quả như họ mong đợi …

Có thể khi tình cờ chạm mặt nhau trên đường, họ lờ nhau như không quen biết, nhưng bao kỷ niệm yêu thương ngày xưa, cái điều mà họ đang cố quên có xóa bỏ, cố lờ đi , phải chăng đã được cất giấu thật kỹ và vết thương ngày xưa họ dành cho nhau có phải đã được xoa dịu lành lặng từ lâu … Không ! Thời gian có thể khiến họ dần thôi nhớ nhau, khiến vết thương trong họ dần khép lại, khiến những cố chấp, những ấu trĩ , sự ghét bỏ họ dành cho nhau dần dần phai nhạt…  Nhưng thời gian nào đâu phải là 1 loại thuốc quên mà uống vào thì mọi thứ tan chảy và ký ức về nhau trở nên trống rỗng…Chỉ 1 lần thôi, dù là không gặp mặt nhưng bất chợt 1 ai đó, hoặc 1 món đồ gì đó gắn liền với 1 kỷ niệm thì trái tim lại thôi thúc lại tìm về kỷ niệm của ngày ấy… Có thể họ đã  cắt đôi tất cả hình ảnh ngày xưa, đốt hết những kỷ vật ngày đó, hoặc là đóng 1 vào 1 thùng to nào đó và quăng dưới gốc tối của nhà kho chờ  ngày thanh lý. Nhưng mà trái tim nào dễ dãi với họ như vậy, họ làm mọi thứ để quên đối phương, nhưng trái tim thì luôn muốn tìm về những nơi mang dấu chân của họ,…


Rồi 1 ngày nào đó khi họ nhận được 1 yêu thương khác nữa, thời gian dành cho sự yêu thương, dành cho người mới, khiến họ bận rộn trong suy nghĩ và dần họ nói rằng mình đã quên… Nhưng mà họ không biết rằng họ vẫn đang so sánh người mới và người cũ qua từng hành động qua từng lời nói,…từng hành động, và đôi lúc trong tiềm thức họ lại vô tình nhắc đến người cũ mà bản thân mình không nhận ra ... Mọi thứ nào dễ dàng chìm vào quên lãng ... Đến 1 ngày nào đó khi tóc đã bạc, chân đã rung, cả 1 đời dành để quên nhau đã trôi về những ngày cuối, khi mọi oán trách và đau khổ dành cho nhau chỉ còn là giọt sương đã tan trong nắng sớm, họ bắt gặp lại nhau, cười nói, họ chỉ nhắc những chuyện vui vẻ ngày xưa, họ cười nói hạnh phúc vì 1 lần nữa trong đời họ được ngồi bên cạnh nhau, được cười nói cùng nhau... Như nhiều năm trước đó họ còn yêu nhau,... Khi mà những năm tháng khiến con người ta da nhăn, mắt nheo, chân không vững thì cũng là khi khiến trái tim lạnh của họ ấm lại, khiến suy nghĩ họ mở ra để đón nhận 1 người mà họ từng yêu như sinh mệnh trở về dù giờ họ cũng chỉ là những người dưng xa lại, 1 người dưng họ cố quên và giờ mở lòng đón người dưng ấy trở về trong ký ức, trong hiện tại ...